StatCounter
Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2018
Anh có còn được nhớ em không?
Thứ Năm, 15 tháng 11, 2018
Rôi thời gian sẽ trả ta về
Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018
Trưa, phố đầu Đông
Thứ Hai, 29 tháng 10, 2018
Xao xác đầu Đông
Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018
Lang thang phố
Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018
Tiếng đàn nhà bên
Thứ Ba, 25 tháng 9, 2018
Một thoáng mùa Thu
Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018
Biết đến khi nào
Xin nhớ nhung thôi chạm mắt người
Nụ buồn xanh mãi từ bao thuở
Biết đến Thu nào hóa lá rơi?
Hoang vu, nay phố không còn nắng
Bàng bạc trời Đông, lạnh buốt lòng
Em về khi tiếng đời thinh lặng
Thơ chắc phai rồi trong gió Đông
Giấc mơ, thôi đã như huyền thoại
Mắt biếc vương chi một nét trầm
Thương em, xót một thời xa ngái
Thật gần, tình vẫn mãi xa xăm
Cõi xưa, những con đường thơm thảo
Năm tháng dần thưa, gió vẫn dầy
Chắc gì vương sót lời anh gửi
Khi ước bao lần em ghé đây
Đêm tìm mộng
Làn mây như khói vờn ngang cửa
Đêm nhói lên màu đôi mắt mong
Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018
Mùa Đông đến sớm
Thứ Năm, 13 tháng 9, 2018
Bức tranh trắng
Thứ Ba, 11 tháng 9, 2018
Mùa thu khóc
Núi đã ngời lên những sắc vàng
Trời xanh vẫn gợn buồn tháng Tám
Chẳng còn mơ nữa lúc em sang
Trải nhớ dài theo những suối ngàn
Ngoái trông, thành phố mờ xa... Lạ,
Nguyên vẹn nỗi buồn chưa khi tan
Nắng đã xa hơn, núi đã mờ
Người muốn quên buồn nhưng dư ảnh
Ùa về, day dứt một dòng thơ
Mới bớt xanh thôi, lá chẳng vàng
Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018
Déjà vu
Hồn bao năm tựa kẻ xa nhà
Chiều Thu sương khói che mờ phố
Dấu nhớ in hằn trên lối qua
Mà em qua phố bữa nào đâu
Hoài nhớ, cơn mơ cứ xanh mầu
Làm anh se thắt như từng hẹn
Luôn ngỡ còn đây... đôi mắt nâu
Thứ Ba, 4 tháng 9, 2018
Cô đơn
Mây đã dày thêm chắn mặt trời
Hoang vu, run lạnh từng cơn gió
Hét gọi...
Chỉ rừng vọng đáp thôi
Hôm nay sao giống chiều Đông ấy
Anh nhớ em, đi giữa vạn người
Buồn tê như giữa rừng hoang lạnh
Mơ cuối con đường...
Mưa bỗng rơi
Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018
Nỗi nhớ để dành
Sớm mai lành lạnh, nắng hanh hao
Trên gánh hoa vàng qua ngõ nhỏ
Ai nỡ gài bao sợi nhớ vào
Vậy là Thu nữa lại vừa sang
Thêm thấm: quên em chẳng dễ dàng
Nắng rải lưng trời, sương rất mỏng
Gió thoảng thôi mà nghe mênh mang
Anh về trong phố vẫn nghe tên
Da diết lời ru buổi Thu mềm
Chưa đến những ngày Thu chín rực
Gió đã thơm mùi hương tóc em
Bình yên, dòng phố giữa ngày xanh
Nỗi nhớ cứ ngời lên long lanh
Đã qua Đông, hết Xuân, rồi Hạ
Mà Thu sang... thật khó để dành!
Thứ Hai, 13 tháng 8, 2018
Đến cô đơn cũng vụn nát rồi
Sấm sét dội cuồng phong giông tố
Đọa đày nào..., chắc cũng thế thôi!
Nhớ em, là điều không giữ nổi
Mới buông tay đã kiệt phong trần
Đêm, chông gai, một mình, sám hối
Biết bao giờ tan..., cõi phù vân?
Rồi mai sẽ là một ngày mới
Bên lối đi cỏ nhú xanh mầm
Thương một điều ta hằng mong đợi
Mà đau vì đâu nữa tri âm
Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2018
Ước thấy em bên người
Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018
Nơi em gặp lại mình
Một sớm heo may
Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2018
Con đường đầy hoa nắng
Những tán cây trong phố, xanh rì
Che con đường, che lối anh đi
Nắng rơi xuống qua từng kẽ lá
Con đường như ai rắc hoa gì
Chúng ta từng gọi là "hoa nắng"
Nhớ nhau - nhìn bông nắng như hoa
Anh đã từng mơ, mình tay nắm
Mắt em cười, hoa nắng bay qua
Mùa nối mùa, cứ nối nhau trôi
Con đường bao người đến, đi rồi
Họ lưu giữ trong từng khoảnh khắc
Cho riêng mình, cho nhóm, cho đôi...
Xa nhau rồi, nỗi buồn chưa lắng
Phố trầm tư, những tán cây già
Gió vẫn về, lung linh trưa nắng
Anh qua đường, thôi nhắc tên hoa
Lần em về, có ghé qua không
Con đường xanh có giấc mơ hồng
Nghe gió kể rì rào, mơ cũ
Xoè tay mềm hứng nắng như bông?
Một ngày nào... em có hỏi anh
Đã sống sao, khi mộng không thành?
Anh muốn mượn cuộc đời chiếc lá...
Rụng xuống còn mong lá con xanh
Có con đường, em đến, không anh
Thứ Năm, 2 tháng 8, 2018
Chiều tàn
Hình như lâu chưa gặp bước... ngập ngừng
Hình như tối rồi... mọi khi sáng trưng
Hình như là em..., hình như hơi thở
Hình như thuở nào anh đã... rưng rưng
Có lẽ... hai ta đã chung một nhà
Đưa đón, đi về một bóng, hai ca
Có lẽ nào... giấc mơ luôn không thật
Vội vã đường về... mấy chiếc xe hoa