Lâu rồi, quên để ý mưa rơi
Qua lối nhà em, nước trắng trời
Ướt lạnh trong làn mưa, gió tạt
Mưa gì, nghe lạ thế, mưa ơi!
Nhà ấy, im lìm, đôi cánh cửa
Sân vắng, giàn hoa tím chẳng còn
Chiếc xe đạp dưới cây hoa sữa
Mưa, nước sơn nhìn như láng son
Bao nay, tôi vẫn thầm mong gặp
Một dáng đoan trang thấp thoáng về
Và đôi mắt sáng, niềm e ấp
Cả tiếng em chào, tôi ước nghe
Em đi đâu vắng, cầm theo nắng
Nên phố tôi mưa kín cả tuần
Mẹ em dường đã nhiều khi lẫn
Tôi hỏi bà, bà nghe, cứ vâng...
Người cháu, mỗi ngày sang mấy bận
Chăm sóc bà... tôi thấy bao lần
Nhưng khi tôi hỏi, thường nghi vấn
Chẳng nói năng gì, đứng giữ sân
Tôi cứ đảo qua ngõ, mỗi ngày
Mưa khi to, nhỏ, lúc lây rây
Hồn tôi, mưa ngấm, buồn tê, sũng
Lệ chẳng giọt nào, vẫn mắt cay
(HN, 1991)
---‐---------
Ôi, mối tình câm, tuổi học trò
Cơm ăn chẳng đủ, dạ chẳng lo
Tháng năm... rồi cũng ngôi nhà đó
Chủ mới về thay... ở đến giờ
Tôi mong em đã sống hồn nhiên
Hạnh phúc, vì em vốn rất hiền
Chẳng còn nhớ thoáng đầu tiên ấy
Hai đứa nhìn nhau dưới bóng hiên
(HN, 2005)
StatCounter
Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011
NỖI NHỚ BUỔI ĐẦU ĐỜI
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)