Bóng đêm có thể che nhiều thứ
Mấy ai có thể giấu chính mình?
Em ạ, đêm, từng đêm... trốn ngủ
Quắt quay... có phải nợ ba sinh?
Mấy ai có thể giấu chính mình?
Em ạ, đêm, từng đêm... trốn ngủ
Quắt quay... có phải nợ ba sinh?
Buốt nhói... không tin câu... giã từ
Lòng anh vật vã với thực, hư
Vì sao có thể..., sao không thể
Khi tháng năm dài, ta đã như...
Lòng anh vật vã với thực, hư
Vì sao có thể..., sao không thể
Khi tháng năm dài, ta đã như...
Để dành đâu đó, được không em
Trăng khuya đang vội lướt qua rèm
Ngoài hiên gió lả, hoa nhòe ướt
Vẻ như không phải bởi sương đêm
Thương em, làm sao biết từ đâu
Biết làm sao trả lại từ đầu?
Nhớ em, cứ thế, chưa từng cũ
Cả khoảng trời trong mắt em nâu
Anh cứ nghĩ cần thêm thời gian
Đâu hay hiểu được..., đã muộn màng
Nỗi nhớ bắc cầu qua năm tháng
Mà lòng buồn mãi chẳng sang trang
Đêm lặng, chỉ còn nghe tiếng lòng
Thương em, dù đã biết rằng không...
Mà day dứt mãi, người yêu hỡi
Khát một đêm mơ một giấc nồng!
Ký ức... như dòng sông chảy êm
Ngày nao hồn đá có hóa mềm
Phố là nhớ, thương thầm lặng lẽ
Cho một người thôi sợ bóng đêm?
Em hỡi, chẳng còn bao, đêm nay
Tiếng chim đã vẳng vang đâu đây
Cho anh giữ lại lời yêu cuối
Như bài thơ... viết chẳng sao đầy