StatCounter

Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

Nỗi đau ngọt ngào

Nắng mưa là chuyện của trời
Nhớ thương ai cũng chuyện đời mà thôi
Tiếc gì một đóa hoa rơi
Nhạt phai hương sắc, tả tơi giữa dòng...

 
Còn gì để đợi, để mong
Mười năm, một thoáng hư không cõi trần...!

--------------------------------

Em nói... và rồi em đi luôn
Hàng cây ngơ ngẩn, trời rưng buồn
Chiều trôi lặng lẽ dài con phố
Như trước giông về, sao thê lương

Anh tập quên... và anh tập quen...
Nhưng bắt đầu sao đây, hỡi em
Đường đông đúc vẫn nghe lòng vắng...
Mắt nhắm mà đêm vẫn thấy đèn

Anh học em, thôi, cố mải làm
Đốt kiệt thời gian... đỡ miên man
Nhưng đêm... dâng mãi, dâng từng đợt
Ký ức... mười năm... tựa sóng tràn!

--------------------------------

Bao tháng năm ... phiêu bạt xứ người
Nhớ em khôn xiết, chẳng sao vơi
Thương em, thương phận buồn, hai đứa
Loay hoay... yêu... quên... cạn cuộc đời...
 
--------------------------------
 
Hoàng hôn như lửa cháy... thêm dầu
Bùng lên... bao nỗi đau, tận sâu
Anh muốn cố..., bao lần đã cố...
Mà sao luôn quay lại, từ đầu!
 
--------------------------------
 
Gió mang mùa Xuân gieo khắp nơi
Muôn đốm ly ty nở trắng đồi
Đêm qua cũng gió xô, từng chập
Sớm nay, nhìn... như cánh sao... rơi...

Sao em tự ví đóa hoa rơi
Kệ nắng, mưa đi - chuyện của trời
Nhen bao năm... cháy... sao vùi dập
Ta muốn ... nhưng nào tim có lơi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét