Thu đã phai tàn, đang chớm Đông
Vài tia nắng cuối rớt trên sông
Chiều nơi biên giới trăng nghiêng mảnh
Lơ lửng treo niềm thương, nhớ, mong
Núi ngóng mây, núi mầu sầm sì
Anh nhớ em, bỗng thành lầm lì
Dòng sông gầy dưới trời tím ngát
Dõi mắt buồn theo cánh chim di
Sương mờ giăng quanh quất, mông lung
Nỗi nhớ vây điệp điệp trùng trùng
Con sáo đậu cong cành cây nhỏ
Trơ trọi... nhìn như lá rưng rưng
Người hỡi, chờ nhau đến kiếp nao
Ngày cố vui, đêm lệ muốn trào
Hồn nghe trơ cỗi như hoang mạc
Đường còn dài cho bước chân đau
StatCounter
Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017
Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017
Chiều nay như bóng dáng một chiều
Chiều không còn nắng, gió hiu hiu
Trên phố, người, xe nhiều thật nhiều
Mặc những vòng xe quay rất chậm
Thu cạn dần, còn chẳng bao nhiêu
Bên đây thưa thớt sắc Thu vàng
Cây còn nhiều, xanh tới Xuân sang
Gió xao xác, sương mờ, nắng thoảng
Chiều hương đưa man mác, dịu dàng
Anh nghe... em đã đến bao nơi
Biết bao cảnh vật, biết bao người
Sao chẳng về đây, Thu đã muộn
Chạm chút nồng nàn, chỉ phố thôi
Ghé con đường ưa níu bàn chân
Ngắm trời xa sẽ ngỡ thật gần
Mặt trời rơi bên hồ chầm chậm
Lắng nghe lòng... trong tiếng chuông ngân...
Chiều nay như bóng dáng một chiều
Hồn anh tơi tả gặp gió phiêu
Gió thơm như gió qua vườn cũ
Phảng chút hương xưa, gợi ít nhiều...
Thứ Tư, 30 tháng 8, 2017
Lẻ một trầm tư
Như giấc mơ một thời, thấp thỏm
Nắng trên cao, gió hát... xa vời
Cánh đồng mây... sóng chiều ráng đỏ
Có con thuyền, thả chẳng ra khơi
Rồi cơn mưa cũng thôi bồng bột
Nắng hững hờ, nắng chẳng còn say
Vài cơn gió quen đường qua ngõ
Se sắt... lòng người chợt heo may
Không nắng rám, cạn dần tháng Tám
Quả bưởi vàng ngủ lịm trên cây
Có chút nhớ như làn gió thoảng
Ru hồn trong chiều lá rơi đầy
Trên phố vẫn người, xe tấp nập
Vẫn ồn ào... Lẻ một trầm tư
Anh nhớ em, muộn màng, quên tuổi
Dạ cồn cào như vẫn từng như...
Chiều sắp tắt, lòng mờ sương khói
Đường bao xa, bao bước vô hồn?
Chỉ nghe gió vọng lời... đau nhói
Xa em rồi... còn lại... cô đơn
Đường bao xa, bao bước vô hồn?
Chỉ nghe gió vọng lời... đau nhói
Xa em rồi... còn lại... cô đơn
Thứ Tư, 23 tháng 8, 2017
Chiều Thu phố cũ
Mượn nẻo đường chiều, chân lữ thứ
Chạm thoáng heo may, ánh sương mờ
Lặng lẽ bậc thềm nơi phố cũ
Nghe hồn Thu nhắc một niềm mơ
Ly cafe nóng... từ lâu nguội
Lạnh đã len thầm trên ngón tay
Nhớ buổi mưa nào, hồn anh sưởi
Bằng ánh em nhìn, anh muốn say
Nào ngõ này cong, đường kia thẳng
Lạc giữa người, xe... bóng anh thừa
Góc phố... như còn thơm mùi nắng
Mà lòng trầm, bạc... giấc mơ xưa
Nào phải vì em không lời hẹn
Hay bởi anh chẳng đủ thiết tha
Những mùa Thu đi, rồi Thu đến
Anh thấy hồn như kẻ không nhà
Có lẽ trên cao là mây trắng
Thuở nào anh gửi mảnh hồn bay
Có lẽ trời Thu màu xanh lắm
Chẳng dám nhìn... sợ mắt em cay
Ai uốn lan can như dấu hỏi
Bao Thu, ai có thể trả lời
Có một lời... xưa, chưa kịp nói
Còn in trong ánh mắt chơi vơi
Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017
Nói chuyện cùng Trăng
Có những ngày, phố bừng lên rất đẹp
Gió mơ màng, mây, nắng ở trên cao
Anh có tiếc cho cuộc tình đã khép
Khi giao mùa lá vẫn hát lao xao?
Có khi nao mơ phảng nồng hương cũ
Mảnh vườn thơ, hồn thiếu nữ trong lành
Em se thắt... thơ trỗi mầm, ươm nụ
Chẳng nỡ nào viết để gửi cho anh
Em thật hiền, em thích tên Cỏ dại
Anh có tiếc cho cuộc tình đã khép
Khi giao mùa lá vẫn hát lao xao?
Có khi nao mơ phảng nồng hương cũ
Mảnh vườn thơ, hồn thiếu nữ trong lành
Em se thắt... thơ trỗi mầm, ươm nụ
Chẳng nỡ nào viết để gửi cho anh
Em thật hiền, em thích tên Cỏ dại
Đời thênh thang anh lại thấy xao lòng
Em nhớ quê, nhớ về thời xa ngái
Ngày em cười, anh hóa một con sông
Là con sông mang trong lòng nỗi nhớ
Len núi rừng, vật vã chảy về Đông
Là khói sương, mong manh từng hơi thở
Mơ thiên đường... Biết em đoái anh không
Ý nghĩ còn bay nhanh hơn ánh sáng
Còn nhớ nhau là như vẫn đang gần
Ta gặp nhau, mỗi lần như gió thoảng
Buông tay đàn, giai điệu vẫn rung ngân
Trăng đêm nay thật tròn, soi rất tỏ
Nhờ đám mây, không vò võ một mình
Trái tim ai đã qua thời bỡ ngỡ
Không như vườn, gió thoảng cũng rung rinh
Trời bên em, sang ngày Thu rải nắng
Biết làm sao anh sẻ ánh trăng này
Thương dòng sông chở phù sa thầm lặng
Bờ bên người, xa lắm, biển nào hay
Anh hãy vui, khi thuyền xuôi qua bến
Thương thật nhiều... nhưng chắc chẳng đủ duyên
Biết bao đêm, bóng hình ai hiển hiện
Ngại chạm vào, sợ vỡ mảnh bình yên
Có phải Trăng, hay lời xa em nói
Mà đêm thanh như lắng giọng em mềm
Trăng sát gần, Trăng vẫn cao vòi vọi
Sông héo gầy, hay nước vẫn dâng thêm
Em nhớ quê, nhớ về thời xa ngái
Ngày em cười, anh hóa một con sông
Là con sông mang trong lòng nỗi nhớ
Len núi rừng, vật vã chảy về Đông
Là khói sương, mong manh từng hơi thở
Mơ thiên đường... Biết em đoái anh không
Ý nghĩ còn bay nhanh hơn ánh sáng
Còn nhớ nhau là như vẫn đang gần
Ta gặp nhau, mỗi lần như gió thoảng
Buông tay đàn, giai điệu vẫn rung ngân
Trăng đêm nay thật tròn, soi rất tỏ
Nhờ đám mây, không vò võ một mình
Trái tim ai đã qua thời bỡ ngỡ
Không như vườn, gió thoảng cũng rung rinh
Trời bên em, sang ngày Thu rải nắng
Biết làm sao anh sẻ ánh trăng này
Thương dòng sông chở phù sa thầm lặng
Bờ bên người, xa lắm, biển nào hay
Anh hãy vui, khi thuyền xuôi qua bến
Thương thật nhiều... nhưng chắc chẳng đủ duyên
Biết bao đêm, bóng hình ai hiển hiện
Ngại chạm vào, sợ vỡ mảnh bình yên
Có phải Trăng, hay lời xa em nói
Mà đêm thanh như lắng giọng em mềm
Trăng sát gần, Trăng vẫn cao vòi vọi
Sông héo gầy, hay nước vẫn dâng thêm
Nỗi đau ngọt ngào
Nắng mưa là chuyện của trời
Nhớ thương ai cũng chuyện đời mà thôi
Tiếc gì một đóa hoa rơi
Nhạt phai hương sắc, tả tơi giữa dòng...
Còn gì để đợi, để mong
Mười năm, một thoáng hư không cõi trần...!
--------------------------------
Em nói... và rồi em đi luôn
Hàng cây ngơ ngẩn, trời rưng buồn
Chiều trôi lặng lẽ dài con phố
Như trước giông về, sao thê lương
Anh tập quên... và anh tập quen...
Nhưng bắt đầu sao đây, hỡi em
Đường đông đúc vẫn nghe lòng vắng...
Mắt nhắm mà đêm vẫn thấy đèn
Anh học em, thôi, cố mải làm
Đốt kiệt thời gian... đỡ miên man
Nhưng đêm... dâng mãi, dâng từng đợt
Ký ức... mười năm... tựa sóng tràn!
Hàng cây ngơ ngẩn, trời rưng buồn
Chiều trôi lặng lẽ dài con phố
Như trước giông về, sao thê lương
Anh tập quên... và anh tập quen...
Nhưng bắt đầu sao đây, hỡi em
Đường đông đúc vẫn nghe lòng vắng...
Mắt nhắm mà đêm vẫn thấy đèn
Anh học em, thôi, cố mải làm
Đốt kiệt thời gian... đỡ miên man
Nhưng đêm... dâng mãi, dâng từng đợt
Ký ức... mười năm... tựa sóng tràn!
--------------------------------
Bao tháng năm ... phiêu bạt xứ người
Nhớ em khôn xiết, chẳng sao vơi
Thương em, thương phận buồn, hai đứa
Loay hoay... yêu... quên... cạn cuộc đời...
--------------------------------
Hoàng hôn như lửa cháy... thêm dầu
Bùng lên... bao nỗi đau, tận sâu
Anh muốn cố..., bao lần đã cố...
Mà sao luôn quay lại, từ đầu!
Bùng lên... bao nỗi đau, tận sâu
Anh muốn cố..., bao lần đã cố...
Mà sao luôn quay lại, từ đầu!
--------------------------------
Gió mang mùa Xuân gieo khắp nơi
Muôn đốm ly ty nở trắng đồi
Đêm qua cũng gió xô, từng chập
Sớm nay, nhìn... như cánh sao... rơi...
Sao em tự ví đóa hoa rơi
Kệ nắng, mưa đi - chuyện của trời
Nhen bao năm... cháy... sao vùi dập
Ta muốn ... nhưng nào tim có lơi...
Muôn đốm ly ty nở trắng đồi
Đêm qua cũng gió xô, từng chập
Sớm nay, nhìn... như cánh sao... rơi...
Sao em tự ví đóa hoa rơi
Kệ nắng, mưa đi - chuyện của trời
Nhen bao năm... cháy... sao vùi dập
Ta muốn ... nhưng nào tim có lơi...
Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017
Se lòng
Sớm nay, nắng ngập tràn
con phố cũ
Gió nghịch đùa
trên cánh áo ai qua
Nhiều hàng cây
vẫn như còn say ngủ
Mặc vàng ươm... trên những phiến lá già
Tiếng ai cười... gió vừa đưa,
rất khẽ
Nhớ làm sao, thanh âm ấy...
Se lòng
Hai đứa mình... những niềm mơ rất trẻ
Hai nẻo trời, hai số phận long đong!
Anh qua phố
trong mùi thơm nắng sớm
Quán cafe quen đã kín bao người
Tiếc cái ghế... anh vẫn ngồi bao thuở
Có ai rồi...
giữ hộ khoảnh đơn côi
Giai điệu cũ... có thổi hồn gió cũ?
Mà mơ màng bao mắt...
phố đang trôi
Anh nhớ em...,
nhớ về mùa Thu cũ
Lặng bên đường... như tiếng lá
vừa rơi
Anh từng ước...
đón em về phố nhỏ
Nghe mùa Thu ru dỗ giấc mơ hồng
Phố níu em...
bằng những điều rất nhỏ
Và hỏi thầm... em có ở lại không?
Mơ ước ấy... tàn khi Thu chưa tới
Lìa xa rồi, tim nhức nhối...
khôn nguôi
Nếu em nói, một lời thôi, anh đợi
Thì bao Thu...
anh đã chẳng... quên cười
Anh xin lỗi... đã làm em quay quắt
Bao người theo... lại nhận lấy quạnh hiu
Chẳng còn em...
lửa trong hồn như tắt
Ngỡ yêu người...
nhưng có phải là yêu?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)