Giống như em, anh nhiều lúc tha hương
Khi ngoảnh lại, dặm trường..., tim nhỏ lệ
Giản đơn thôi, sao mà gian truân thế
Lúc mong về, nghe phố kể... thời gian...
Khi ngoảnh lại, dặm trường..., tim nhỏ lệ
Giản đơn thôi, sao mà gian truân thế
Lúc mong về, nghe phố kể... thời gian...
Ước tim mình, đừng nên... quá chứa chan
Yêu là yêu, là ngập tràn hy vọng
Để dài lâu... đâu chỉ là trông ngóng
Mà còn là... nỗi vô vọng tìm nhau
Phố thật lành, có xoa dịu niềm đau (?)
Nhưng trong phố... còn một màu..., rất khác
Phố như em, chưa một lần phụ bạc
Dù bôn ba..., anh nhếch nhác trở về
Mỗi lần xa... anh vẫn muốn về nghe
Mảnh hồn phố, giữa bộn bề ngang dọc
Vì như em, phố chưa hề trách móc
Dẫu thênh thang... hay khó nhọc kiếp đời!
Giống phố mà... sao em quá xa xôi
Anh đi... sắp cạn một đời, chẳng gặp
Mong nhớ gối đầu... giấc mơ anh đắp
Thao thức đêm dài... phố ngập trời sao...
(Từ Những bài thơ không gửi)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét