StatCounter

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2018

Phố chuyển mùa Ngâu

Em à, trời đã chuyển mùa Ngâu
Thành phố dầm mưa, trắng một màu
Chập choạng nỗi buồn đôi cánh ướt
Vỗ đập bao lần cất nổi đâu
 
Hai ta, cách biệt tận hai nơi
Thương nhau, sợi nhớ vắt ngang rời
Tháng năm thăm thẳm, mùa trôi mãi
Ước mông xuân thì, liệu có vơi? 

Mỗi ngày thêm thấy nặng hai vai
Ký ức không là sương sớm mai
Tìm đâu Ô Thước cho ta nhỉ
Nghe tiếng lòng rơi giọt ngắn dài

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

Nhớ em, chẳng ngủ... mà mơ

Ngày phố bên em – anh giấc say
Trăng treo bên ấy – nắng bên này
Có nửa vòng thôi cùng Trái đất
Mà khó niềm mơ... tay nắm tay

Anh ước bên em, dưới Mặt trời
Nhìn em..., được nói một lời thôi
Năm tháng lặng thầm... cho tất cả
Anh mơ, hạnh phúc - mắt em ngời

Mơ phút bên nhau, vai sánh vai
Đi giữa ban mai, những bước dài
Anh nắm tay người, nâng thương nhớ
Cùng nhìn chung hướng, phía tương lai

Đêm xuống, bên người... sẽ bình yên
Vầng Trăng tỏa sáng mảnh trời riêng
Gió mơ chạm đến hồn run rẩy
Em ngước nhìn anh... đang bay lên

Đêm vẫn trôi dài như nhánh sông
Xa xôi, em hiểu được chăng lòng
Nhớ em..., xao xác gà đua gáy
Một ngày đang đến... mắt anh trông...
 
(Từ Những bài thơ không gửi) 
 
P/S:

Bài thơ này viết từ trang vở...
Tôi với nàng... xa mãi, xa rồi
Giấc mơ, nay đã thành dang dở
Và trái tim, buồn chưa muốn nguôi

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2018

                         Mưa, những con đường chợt hóa sông
                         Người, xe ken kín chật nêm dòng
                         Hồn như ướt sũng, mơ về nắng
                         Em biết rằng anh nhớ em không?

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

Chiều buồn ngẩn ngơ

Phiêu bạt đất người đã bao lâu
Cứ nghĩ rồi sau... cũng phai mầu
Hoàng hôn tô nỗi buồn tím sẫm
Lặng người, thương nhớ đã mờ đâu!
 
Hỡi người, sao đã nhủ lòng quên
Lay lắt... vẫy vùng... thôi nhắc tên...
Thực hay mê, giữa muôn trùng nhớ
Luôn chạm niềm đau chẳng hão huyền?
 
Người ta nói thời gian trôi nhanh
Người ta nói thời gian chữa lành...
Sau bao năm..., chiều buồn đến thế
Anh nhớ em...  lòng dối loanh quanh
 
Phía bên em, trời sắp hừng đông
Mình ngược nhau, Trái đất xoay vòng
Giấc mơ hồng, trời chia hai nửa...
Hai nửa buồn... mộng hóa hư không
 
Anh thương em, thương những dòng thơ
Viết cho nhau thuở đó đến giờ
Thương con tim nồng nàn, cháy bỏng
Bây giờ buồn, buồn đến ngẩn ngơ

Sáng mai, bọn anh lại lên đường
Mà lòng anh cứ mãi một phương
Thương em, thương giấc mơ hồng vỡ...
Chắc đêm nay lại một đêm trường

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2018

Gửi em một chút nắng mai

Có giọt sương nào rơi đêm qua
Sao vườn bên lấp lánh như là
Có giấc mơ nào vương ánh mắt
Mà từng bông nắng tựa như hoa

Ban mai tinh khiết lại trở về
Thắp lòng ai nữa lửa si mê
Tiếng chim trong vắt, trời xanh biếc
Khoảng nhớ chênh vênh, phố giữa Hè

Một chút nao lòng chạm tiếng xưa
Gió mềm thoang thoảng, nắng đu đưa
Vàng hoa bay xuống, tàng cây mỏng
Lối cũ, dường như gót nhẹ vừa...

Em, ngày nao đó, có qua đây
Cho hồn anh gửi nắng hàng cây
Rắc lên từng bước, trên từng bước
Hoa của buồn, thương, nhớ hôm này

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2018

Thương buổi ban đầu

Em rẽ làn mây, hay em bay
Chỉ nghe hương nắng nhẹ dâng đầy
Xinh tươi... Bao mắt tròn xao xác
Anh chẳng hơn gì, tựa như say
 
Có chút lạnh ngang lúc giữa hè
Cho chiều lụi cụi, lòng se se
Nắng theo vai áo em đi mất
Chợt muốn ngây ngô được khóc nhè

Em đi, anh ngỡ trời chưa rạng
Chỉ muốn đòi em trả nắng về
Gió vương hương tóc còn thoang thoảng
Anh đã mong mình đang cõi mê
 
Anh sợ..., chẳng tin giữa đời này
Ngợp hồn anh rồi, em có hay
Sợ em đi mất, hồn anh rũ
Anh sợ yêu... rồi mai đắng cay

Mà thôi, em cứ như mây trắng
Cho mắt anh đeo đẳng bầu trời
Hồn anh giống như cây mong nắng
Như buồm chờ gió để ra khơi

Thế gian có bao âm sắc nhỉ
Sao cứ trong veo tiếng em cười
Lòng người có bao dòng suy nghĩ
Sao tự cột thầm nhớ em thôi

Có khi lòng muốn trầm như núi
Nằm ngắm mây, nghe sóng vỗ bờ
Có khi mong hóa thành tro bụi
Chẳng phải sượng lòng... em ngó lơ

Thương buổi đầu tiên, ta thấy nhau
Nào ai ngờ thắm đến mai sau
Hồn anh vẫn mộng về hương nắng
Trọn kiếp anh mơ một phép màu