Có lẽ ngoài kia đã chớm Thu
Phải không, hơi nước tựa sương mù
Gần, xa trăng trắng màu gương đục
Se lạnh... chim nhà ai cúc cu...
Có lẽ quên, như thật quên rồi
Gió, mưa, bao chiếc lá nào rơi
Sớm nay, tiếng chổi ai quèn quẹt
Chiếc xe thay gánh, bật loa mời
Căn gác nhà tôi trông hướng Tây
Tôi hay tìm nắng phía ngọn cây
Âm thanh chật ngõ, làm tôi ngỡ
Một sớm mai, đang mỏng, dáng gầy
Đâu chị gái quen quẩy cúc vàng
Đâu trời xanh, nắng sớm Thu sang
Đâu khói sương mờ ngang khung cửa
Chỉ nỗi buồn ai lặng nhớ nàng
Thơ viết cho em..., đọc một mình
Đôi khi, bút chạm ánh bình minh
Ngày sang, ngày cuốn không ngừng nghỉ
Ai thấu cho ai, một chút Tình
Gần, xa trăng trắng màu gương đục
Se lạnh... chim nhà ai cúc cu...
Có lẽ quên, như thật quên rồi
Gió, mưa, bao chiếc lá nào rơi
Sớm nay, tiếng chổi ai quèn quẹt
Chiếc xe thay gánh, bật loa mời
Căn gác nhà tôi trông hướng Tây
Tôi hay tìm nắng phía ngọn cây
Âm thanh chật ngõ, làm tôi ngỡ
Một sớm mai, đang mỏng, dáng gầy
Đâu chị gái quen quẩy cúc vàng
Đâu trời xanh, nắng sớm Thu sang
Đâu khói sương mờ ngang khung cửa
Chỉ nỗi buồn ai lặng nhớ nàng
Thơ viết cho em..., đọc một mình
Đôi khi, bút chạm ánh bình minh
Ngày sang, ngày cuốn không ngừng nghỉ
Ai thấu cho ai, một chút Tình

