StatCounter

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2018

Con đường đầy hoa nắng

Những tán cây trong phố, xanh rì
Che con đường, che lối anh đi
Nắng rơi xuống qua từng kẽ lá
Con đường như ai rắc hoa gì

Chúng ta từng gọi là "hoa nắng"
Nhớ nhau - nhìn bông nắng như hoa
Anh đã từng mơ, mình tay nắm
Mắt em cười, hoa nắng bay qua

Mùa nối mùa, cứ nối nhau trôi
Con đường bao người đến, đi rồi
Họ lưu giữ trong từng khoảnh khắc
Cho riêng mình, cho nhóm, cho đôi...

Xa nhau rồi, nỗi buồn chưa lắng
Phố trầm tư, những tán cây già
Gió vẫn về, lung linh trưa nắng
Anh qua đường, thôi nhắc tên hoa

Lần em về, có ghé qua không
Con đường xanh có giấc mơ hồng
Nghe gió kể rì rào, mơ cũ
Xoè tay mềm hứng nắng như bông?

Một ngày nào... em có hỏi anh
Đã sống sao, khi mộng không thành?
Anh muốn mượn cuộc đời chiếc lá...
Rụng xuống còn mong lá con xanh

Có con đường, em đến, không anh

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2018

Chiều tàn

Ngày vơi dần, trên góc phố Tràng An
Rực sắc vàng những lá cây hoa ban
Có phải là năm nay Thu về sớm
Ghế lạnh bỏ không... Chiều đã sắp tàn
 
Lạ lẫm chiều tà, thật ít người qua
Có lẽ ai ai cũng vội về nhà
Se se heo may, cay cay khóe mắt
Có một chút gì... lãng đãng gần, xa


Hình như lâu chưa gặp bước... ngập ngừng
Hình như tối rồi... mọi khi sáng trưng
Hình như là em..., hình như hơi thở
Hình như thuở nào anh đã... rưng rưng

Có lẽ... hai ta đã chung một nhà
Đưa đón, đi về một bóng, hai ca
Có lẽ nào... giấc mơ luôn không thật
Vội vã đường về... mấy chiếc xe hoa

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2018

Có lẽ ngoài kia đã chớm Thu

Có lẽ ngoài kia đã chớm Thu
Phải không, hơi nước tựa sương mù
Gần, xa trăng trắng màu gương đục
Se lạnh... chim nhà ai cúc cu...

Có lẽ quên, như thật quên rồi
Gió, mưa, bao chiếc lá nào rơi
Sớm nay, tiếng chổi ai quèn quẹt
Chiếc xe thay gánh, bật loa mời

Căn gác nhà tôi trông hướng Tây
Tôi hay tìm nắng phía ngọn cây
Âm thanh chật ngõ, làm tôi ngỡ
Một sớm mai, đang mỏng, dáng gầy

Đâu chị gái quen quẩy cúc vàng
Đâu trời xanh, nắng sớm Thu sang
Đâu khói sương mờ ngang khung cửa
Chỉ nỗi buồn ai lặng nhớ nàng

Thơ viết cho em..., đọc một mình
Đôi khi, bút chạm ánh bình minh
Ngày sang, ngày cuốn không ngừng nghỉ
Ai thấu cho ai, một chút Tình


Phố chuyển mùa Ngâu

Em à, trời đã chuyển mùa Ngâu
Thành phố dầm mưa, trắng một màu
Chập choạng nỗi buồn đôi cánh ướt
Vỗ đập bao lần cất nổi đâu
 
Hai ta, cách biệt tận hai nơi
Thương nhau, sợi nhớ vắt ngang trời
Tháng năm thăm thẳm, mùa trôi mãi
Ước mộng xuân thì, liệu có vơi? 

Mỗi ngày thêm thấy nặng hai vai
Ký ức không là sương sớm mai
Tìm đâu Ô Thước cho ta nhỉ
Nghe tiếng lòng rơi giọt ngắn dài

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

Nhớ em, chẳng ngủ... mà mơ

Ngày phố bên em – anh giấc say
Trăng treo bên ấy – nắng bên này
Có nửa vòng thôi cùng Trái đất
Mà khó niềm mơ... tay nắm tay

Anh ước bên em, dưới Mặt trời
Nhìn em..., được nói một lời thôi
Năm tháng lặng thầm... cho tất cả
Anh mơ, hạnh phúc - mắt em ngời

Mơ phút bên nhau, vai sánh vai
Đi giữa ban mai, những bước dài
Anh nắm tay người, nâng thương nhớ
Cùng nhìn chung hướng, phía tương lai

Đêm xuống, bên người... sẽ bình yên
Vầng Trăng tỏa sáng mảnh trời riêng
Gió mơ chạm đến hồn run rẩy
Em ngước nhìn anh... đang bay lên

Đêm vẫn trôi dài như nhánh sông
Xa xôi, em hiểu được chăng lòng
Nhớ em..., xao xác gà đua gáy
Một ngày đang đến... mắt anh trông...
 
(Từ Những bài thơ không gửi) 
 
P/S:

Bài thơ này viết từ trang vở...
Tôi với nàng... xa mãi, xa rồi
Giấc mơ, nay đã thành dang dở
Và trái tim, buồn chưa muốn nguôi

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2018

                         Mưa, những con đường chợt hóa sông
                         Người, xe ken kín chật nêm dòng
                         Hồn như ướt sũng, mơ về nắng
                         Em biết rằng anh nhớ em không?