StatCounter

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2018

Thương buổi chiều xưa

Mưa ngớt, trên cành lá rất xanh
Chỉ còn thánh thót những âm thanh
Đàn mưa, ngân, giữa chiều xao động
Giai điệu buổi đầu em với anh

Buổi chiều hôm ấy, gió trổ vừa
Một quãng rào rào, một quãng thưa
Và em, đôi mắt nâu ươm nắng
Bên cánh hoa còn ngơ ngác, mưa

Anh gặp em rồi, hay anh chưa
Bỗng như ngơ ngẩn, những câu thừa
Bao lớp vỏ ngoài như tan vỡ
Anh nhớ, anh dần đang khác xưa 

Em viết đôi dòng thơ chớm yêu
Trong veo, như suối giữa rừng chiều
Anh tưởng hồn anh mơ lá rụng
Trôi một đời... theo suối lãng phiêu
 
Anh còn chưa biết: em chẳng gần...
Chỉ xôn xao mãi sóng thanh xuân
Chỉ như đôi cánh bay, không mỏi
Mặc phím mưa trong ngực... nhanh dần
 
Hai trái tim thầm trao ước mơ...
Ước mơ xanh đến tận bây giờ
Thương buổi chiều xưa tinh khiết quá
Buồn cả dặm đời anh viết thơ