Lén thả lên em, mái tóc bồng
Anh giấu mắt khờ như say nắng
Lặng trổ trong lòng một ước mong...
Em đi... Man mác hương vương mãi
Gió ở trong mơ cũng thoảng vào
Ngỡ ngàng, tay áp lên ngực phải
Như cả bên này, tim nữa sao!
Anh chắc thành than đến triệu lần
Trái tim anh lâu đâu đóng cửa
Đã biết đau thầm..., đau trối trân
Anh chẳng còn hay: quên hay nhớ
Hay thế gian này, cõi hư không
Chẳng biết bao lần như ngưng thở
Khi gió mùa sen thoảng phố nồng