Sương hay mây thấp lướt ngang nhà
Hiên trước bịn rịn giọt đêm qua
Phải mưa rấm rứt rơi trên mộng
Mà phố ban mai đã ướt nhòa?
Mắt na hé mở ngắm trời xanh
Hơi sương dìu dịu, sớm trong lành
Con nhện níu cành giăng tơ mỏng
Hứng đầy những hạt ngọc long lanh
Tiếng chim gọi nắng rộn vòm cây
Nhà cao lớp lớp chắn chân mây
Phố nhỏ gió về, hương hoa thoảng
Có khoảng hư vô chẳng lấp đầy
Ngày lên, bỡ ngỡ nắng mênh mang
Hàng cây cơm nguội sắp phai vàng
Ai thả lên trời bao nỗi nhớ
Trên làn mây trắng chở Thu sang
Muôn nỗi bâng khuâng buổi giao mùa
Không gian hư ảo tiếng nhặt thưa
Lời ru ai viết chi một nửa
Buồn ở trong tim... giấu chẳng vừa
StatCounter
Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016
Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2016
Trưa nghe mưa
Ì ầm...
trời lại đổ mưa
Sấm xa...
rơi xuống
đủ vừa ướt sân
Gió xua đàn lá
rụng dần
Vàng nghiêng ngửa
dưới bước chân
người về
Nơi nào,
Nơi nào,
em hỡi, có nghe
Ngày mưa trút xuống...
Ngày mưa trút xuống...
đỏ hoe mắt chờ
Mưa trời...
Mưa trời...
ướt cả sang thơ
Những dòng chan chứa...
Những dòng chan chứa...
những giờ trông nhau
Chờ nhau
Chờ nhau
sắp bạc mái đầu
Đến Ngưu, Chức cũng có cầu
Đến Ngưu, Chức cũng có cầu
bắc sang
Em cho anh
Em cho anh
chạm thiên đàng
Cớ sao xa mãi...
Lỡ làng...
Chia ly
Trưa nay,
mưa nói những gì
Chỉ nghe
chát mặn
Xuân thì đã qua
Thương em...
cạn hết tuổi hoa
Tội anh
lặng lẽ,
xót xa
cuộc tình!
Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016
Phải chi người có thể chiều nay
Mưa cuốn mây đi lúc cuối chiều
Khoảng trời trở lại xanh trong veo
Sắc nắng nhuộm vàng nơi góc phố
Mềm mắt tôi mơ một cánh diều...
Lấp lánh, cây nhìn như xanh hơn
Hơi mưa tựa sương khói dập dờn
Phố đẹp mơ màng như bức lụa
Nâng chén tà dương say mấy cơn
Phải chi người có thể qua đây
Chớm Thu sang, cơn gió chưa dày
Đôi cánh mỏng, cầu vồng bảng lảng
Nắm tay người, ta sẽ cùng bay
Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016
Nào đáng tìm quên
Chưa phải Thu mà đượm heo may
Nghe hàng cây xao xác đêm ngày
Trời xanh ngắt, thoảng làn mây trắng
Nhớ thương nào cho nắng như say
Cũng cảnh giao mùa..., ai thương ai
Ai ngẩn ngơ chiều con nắng phai
Ai mong từng bước..., đêm dằng dặc
Bàng bạc sông Ngân... nỗi nhớ dài
Chợt đến, chợt đi... như dấu xưa
Một thuở nồng say chớm như vừa...
Ôi, buổi giao mùa, gương phố cũ
Hỏi lòng... anh đã biết quên chưa?
Sao em lặng lẽ... suốt bao năm
Cho nỗi hoang mang tự nẩy mầm
Cách xa, anh nhớ, buồn, vô vọng
Anh rẽ ngang... Niềm đau ghé thăm
Thánh thót trong tim, giọt lệ tràn
Ta đã tìm nhau bao gian nan
Sao ta lặng giữ lời yêu dấu
Để trái ngang đau... để mộng tàn
Nâng niu, trân quý... đến nhường nào
Nỗi đau còn đọng giấc chiêm bao
Anh nhớ em..., buồn... như đã khóc
Mong vơi..., mà sóng lại dâng trào
Là anh thôi, chẳng xứng tình em
Thì em ơi, nào đáng tìm quên
Mong em hãy mở lòng như nắng
Hãy yêu..., rồi em sẽ bình yên
Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016
Không em
Em ạ, chiều, mây sà xuống thấp
Mà không mưa, đất khát lâu rồi
Phố đông người, ngược xuôi tấp nập
Ngột ngạt buồn, lặng lẽ đơn côi
Không em, hồn anh như suối cạn
Nguồn vui đã kiệt mạch nuôi ngầm
Nghe lời bài tình ca ai oán
Lặng người muốn khóc mộng trăm năm
Anh như kẻ lữ hành cô độc
Xuyên Đông đi kiếm lửa mặt trời
Nhớ em, đá cuội buồn lăn lóc
Một ngày cũng ứa lệ nằm phơi
Mà không mưa, đất khát lâu rồi
Phố đông người, ngược xuôi tấp nập
Ngột ngạt buồn, lặng lẽ đơn côi
Không em, hồn anh như suối cạn
Nguồn vui đã kiệt mạch nuôi ngầm
Nghe lời bài tình ca ai oán
Lặng người muốn khóc mộng trăm năm
Anh như kẻ lữ hành cô độc
Xuyên Đông đi kiếm lửa mặt trời
Nhớ em, đá cuội buồn lăn lóc
Một ngày cũng ứa lệ nằm phơi
Nhớ em. Ước gì... như gió thoảng
Đời vơi đi bớt một hai phần...
Những đêm ngóng mộng... trời vừa sáng
Ánh buồn đã rọi buổi thanh tân
Đời vơi đi bớt một hai phần...
Những đêm ngóng mộng... trời vừa sáng
Ánh buồn đã rọi buổi thanh tân
... Những con sông xuôi về phía biển
Nỗi nhớ em, biết cạn khi nào
Con tim cứ thì thầm lên tiếng
Đêm phố trầm... nghe sóng lao xao
Mơ ngày trời cao, nhiều mây trắng
Gió lên, nâng cánh mộng yêu người
Dẫu như cát bụi, tình chưa thắm
Anh vẫn mong tìm em khắp nơi
Mơ ngày trời cao, nhiều mây trắng
Gió lên, nâng cánh mộng yêu người
Dẫu như cát bụi, tình chưa thắm
Anh vẫn mong tìm em khắp nơi
Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2016
Xa em rồi, anh mới...
Anh chẳng còn mơ ngày kia biển cạn
Khi rũ như cây mùa hạn héo rầu
Trái tim ơi, giấc mơ còn nương nán
Khi bên đời, em giá lạnh từ lâu
Buổi chia xa, trời chẳng mưa, trong vắt
Đường anh đi, gió dìu dặt ru buồn
Hai hàng cây, lá như nghìn con mắt
Nhìn theo người, màu xanh ngắt... Cô đơn
Đời bao lâu? Buồn không như gió thoảng
Ngày trong anh - nốt lặng, những cung trầm
Có nhiều đêm... nhớ em thôi... đã rạng
Anh đi làm... trôi giữa quãng thanh âm
Tình là chi? Gặp nhau đâu quá trễ
Sao thương nhau, ta giữ... để muộn màng
Sao anh tin "không gì là không thể"
Mà nghẹn ngào... chẳng đợi buổi em sang
Một ngày nao, nắng có hồng như trước
Mây mỏng bay như sương khói ngang nhà
Cho anh xin giữ trong đời mơ ước
Tiếng tơ lòng ngân theo bước em qua
Trái tim ơi, giấc mơ còn nương nán
Khi bên đời, em giá lạnh từ lâu
Buổi chia xa, trời chẳng mưa, trong vắt
Đường anh đi, gió dìu dặt ru buồn
Hai hàng cây, lá như nghìn con mắt
Nhìn theo người, màu xanh ngắt... Cô đơn
Đời bao lâu? Buồn không như gió thoảng
Ngày trong anh - nốt lặng, những cung trầm
Có nhiều đêm... nhớ em thôi... đã rạng
Anh đi làm... trôi giữa quãng thanh âm
Tình là chi? Gặp nhau đâu quá trễ
Sao thương nhau, ta giữ... để muộn màng
Sao anh tin "không gì là không thể"
Mà nghẹn ngào... chẳng đợi buổi em sang
Một ngày nao, nắng có hồng như trước
Mây mỏng bay như sương khói ngang nhà
Cho anh xin giữ trong đời mơ ước
Tiếng tơ lòng ngân theo bước em qua
(Từ Những bài thơ không gửi)
Thứ Tư, 29 tháng 6, 2016
Những dòng thơ như tàu mắc cạn
Bầu trời đầy mây, nắng lem nhem
Bóng nắng rơi hờ trên lối quen
Con đường anh về chưa mòn cũ
Bởi đã bao giờ thôi nhớ em
Gió thoảng lạnh như thể gió mùa
Hạ vừa sang lại, Thu thì chưa
Chợt sợ, nao lòng như bao bận
Anh nhớ em... trời đổ cơn mưa
Em ơi, năm tháng cứ dài ra
Càng mong gần lại thấy càng xa
Nhìn dọc con đường xanh hút mắt
Những hàng cây đang trở nên già...
Nơi mình vẫn thế, vẫn vênh nhau
Ngày và đêm, hai nửa địa cầu
Những dòng thơ như tàu mắc cạn
Giữa bể đời ta chẳng về đâu
Em dường như giờ đã ngủ rồi
Thương sao ngày ươm mộng chung đôi
Hai đứa ước, muộn màng câu ngỏ
Để lòng đau, thương suốt cuộc đời
(Từ những bài thơ không gửi)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)