Em ạ, chiều, mây sà xuống thấp
Mà không mưa, đất khát lâu rồi
Phố đông người, ngược xuôi tấp nập
Ngột ngạt buồn, lặng lẽ đơn côi
Không em, hồn anh như suối cạn
Nguồn vui đã kiệt mạch nuôi ngầm
Nghe lời bài tình ca ai oán
Lặng người muốn khóc mộng trăm năm
Anh như kẻ lữ hành cô độc
Xuyên Đông đi kiếm lửa mặt trời
Nhớ em, đá cuội buồn lăn lóc
Một ngày cũng ứa lệ nằm phơi
Mà không mưa, đất khát lâu rồi
Phố đông người, ngược xuôi tấp nập
Ngột ngạt buồn, lặng lẽ đơn côi
Không em, hồn anh như suối cạn
Nguồn vui đã kiệt mạch nuôi ngầm
Nghe lời bài tình ca ai oán
Lặng người muốn khóc mộng trăm năm
Anh như kẻ lữ hành cô độc
Xuyên Đông đi kiếm lửa mặt trời
Nhớ em, đá cuội buồn lăn lóc
Một ngày cũng ứa lệ nằm phơi
Nhớ em. Ước gì... như gió thoảng
Đời vơi đi bớt một hai phần...
Những đêm ngóng mộng... trời vừa sáng
Ánh buồn đã rọi buổi thanh tân
Đời vơi đi bớt một hai phần...
Những đêm ngóng mộng... trời vừa sáng
Ánh buồn đã rọi buổi thanh tân
... Những con sông xuôi về phía biển
Nỗi nhớ em, biết cạn khi nào
Con tim cứ thì thầm lên tiếng
Đêm phố trầm... nghe sóng lao xao
Mơ ngày trời cao, nhiều mây trắng
Gió lên, nâng cánh mộng yêu người
Dẫu như cát bụi, tình chưa thắm
Anh vẫn mong tìm em khắp nơi
Mơ ngày trời cao, nhiều mây trắng
Gió lên, nâng cánh mộng yêu người
Dẫu như cát bụi, tình chưa thắm
Anh vẫn mong tìm em khắp nơi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét