StatCounter

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Chơi vơi

Ngoái đầu, Hạ đã miền xa lắc
Em về chưa, nắng ủ men chờ
Lao xao... những hàng cây dằng dặc
Nao nao chiều, gió tập làm thơ
 
Mẹ anh cũng thích hoa cúc vàng
Giống mẹ em... buổi tiết Thu sang
Anh muốn bận hơn em một chút
Bớt chơi vơi, đắm đuối, mơ màng
 
Có đôi lúc, anh như người khác
Lòng rối ren... mong một dòng tin
Còn chợt nghĩ... hay là đã nhạt...
Nên lâu rồi... em chỉ lặng im 
 
Anh ngượng lòng vì thói nhỏ nhen
Hôm qua về, sau gánh hoa sen
Hoa sen trắng, đường dài loang nắng
Thuở xa nào... ta mới vừa quen
 
Anh chỉ mong lúc nào em rảnh
Nhắn cho anh vài chữ... anh vui
Anh hiền mà, đâu cần phải tránh
Còn ơn em... sau những ngọt bùi
 
Phố sang mùa gợi những nồng say
Gợi cô đơn từng ngọn heo may
Sương chưa xuống... mới vàng con nắng
Xanh da trời... trắng nhẹ mây bay
 
Tiếng chim gù đã nhiều da diết
Lá còn xanh... chưa muốn xa cành
Dòng sông dần mềm trôi, thôi xiết
Xin đợi chờ... đừng hóa mong manh
 
HN, 2003 
(Từ Những bài thơ không gửi) 

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

Phố vào tháng 8

Tháng Tám mưa rào, nắng chói chang
Hàng cây hoa ban rực lá vàng
Ai thả khói mềm trong gió mỏng
Dập dờn con sóng, bóng lênh loang

Chiều đã trôi về nơi xa thẳm
Phố đã hoe hoe những sắc đèn
Mặc tiếng xe còn lâu mới lặng
Thu nhón chân về trên lối quen

Đêm buông trên những hàng cây thức
Gió hát ru tình nhân bóng nghiêng
Dòng thơ nào đã gần phai mực
Em với anh, giờ... hai lối riêng

Đêm nay, có lẽ Trăng lên muộn
Lấp ló sao mờ sau váng mây
Muốn thả nỗi lòng cho gió cuốn
Mà buồn xao xác mãi trên cây
 
Đã bao tháng Tám phố qua rồi
Những cây ban thắp sắc mùa rơi
Mấy ai dậy sóng lòng, thương nhớ
Một thuở - vào Thu, mộng thắp ngời?
 
(Từ Những bài thơ không gửi) 

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Ánh mắt đầu tiên

Trên phố, em hiền như nắng mai
Tóc mây mềm nhẹ thả qua vai
Anh nghĩ gió về ngang bên ấy
Vương thoáng hương thầm chưa muốn phai
 
Áo em màu trắng hay màu nắng
Ánh mắt như Xuân đến bên trời
Em bước đi rồi, mà chưa lắng
Sóng ở trong lòng anh vẫn khơi
 
Em thoáng nhìn anh, thoáng nhìn anh
Bầu trời hôm ấy hẳn màu xanh (?)
Chẳng biết ai thầm khua trống ngực
Hay nhặt hồn anh để vá lành
 
Em qua, con phố dài man mác
Nắng hết mênh mang, giống tắt rồi
Hàng cây già, lá xanh xào xạc
Anh ngỡ như mình đang đánh rơi...
 
Ai gieo thương nhớ từ hôm ấy
Mà khiến anh mơ giữa ban ngày
Anh nhớ thoáng lòng anh run rẩy
Anh nhớ thoáng hồn anh gió lay!
 
Đôi chân cứ dẫn anh ra phố
Mắt cứ mơ thêm chạm mắt hiền...
Em à, kể từ lần hôm đó
Ta có bao điều chưa có tên!
 
HN, 2003 

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

Thay lời...

Gió cứ thướt tha lướt ngang chiều
Mảnh vườn nắng lượn sóng phiêu diêu
Không gian nhẹ bẫng trôi về phía
Có ánh hoàng hôn cùng những điều...

Lâu rồi đã vắng giấc mơ em
Manh gió mỏng như những cánh mềm
Lách cách reo thầm chuông trước cửa
Tựa hồ đâu đó bước chân quen

Phố nhỏ tháng ngày cũ như xưa
Trầm tư ngay cả lúc giao mùa
Chiều xuống, đêm choàng lên, thao thức
Nghe hồn trăn trở, biết đang chưa...

Khao khát một ngày lúc bình minh
Nỗi nhớ lên ngôi chẳng một mình
Nhìn ánh dương hồng, môi thắp nụ
Mắt huyền xưa sóng vẫn lung linh

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

Thương em

Cho tôi nhòa lệ cuối cơn say
Khi lòng đêm đã mỏng vơi đầy
Phố lặng ngắt...
Còn người, bên ấy
Phố sang chiều... có khác lâu nay?

Mảnh vườn xưa, giờ chắc xác xơ
Gió có qua, chắc cũng ơ hờ
Năm tháng sắp che mờ đôi ngả
Nỗi buồn nào có hóa câu thơ?

Say
để mơ trong cánh gió đêm
Thoáng mong manh có tiếng ru mềm
Đơn côi có lúc rời bến mộng
Cho một lần cháy hết...
Thương em...

Đêm tàn chưa, sao đã lưa thưa
Không gian im,
lặng lẽ,
dư thừa
Nỗi nhớ
cứ một mình nhấp nháy...
Em à, anh khát một trời mưa!

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

Xin cảm ơn người!

Bên em màu trời chắc đã xanh
Gió vi vu, lá hát trên cành
Em có thấy đôi làn mây trắng
Mà một thời anh gửi hồn anh?
 
Hạ bên anh nắng đã lên rồi
Em còn nhớ cây bàng mồ côi
Lá xanh, tán xoe tròn trước ngõ
Ngày nào qua anh cũng bồi hồi
 
Cây phượng thức một mình đón sáng
Chưa thắp lên những đốm lửa trời
Hàng bằng lăng hoa còn thấp thoáng
Sắp ngợp trời sắc tím chơi vơi
 
Thế gian này, bao kiểu dở dang
Với riêng anh, em tựa mộng vàng
Thương em mãi... lặng thầm như phố
Vẫn nao lòng khi mỗi mùa sang 
 
Chẳng biết lâu... là bao nhiêu lâu
Sao nhớ em vẫn tựa buổi đầu
Anh cứ tiếc dại khờ hơn tuổi
Như mây trời trong mắt em nâu
 
Đêm nghe tim vẫn cháy nồng nàn
Anh tiếc mình để vuột thời gian
Mong em có một người mạnh mẽ
Yêu kiệt cùng, yêu chẳng từ nan
 
Anh ở đây, phố mãi còn đây
Mỗi ngày trôi day dứt vơi đầy
Mong em có một lần chân ghé
Cảm ơn người một thuở nồng say!

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

Góc trời xưa có gió, mưa bay

Chiều lại mưa dầm, phố buồn thiu
Trời lạnh, đường thưa vắng ít nhiều
Lũ sẻ lông xù mơ chút nắng
Mắt người đau đáu dấu thương yêu

Có thoáng xa xăm lúc gió về
Nghe hồn tê dại, bước chân mê
Hạt mưa nào vỡ bay nhòe mắt
Thầm xót xa cho những hứa thề

Đi giữa chiều mưa, trên lối xưa
Thương nhau đâu biết mấy cho vừa
Những buổi chiều Xuân, mưa, run lạnh
Nhớ mắt em ngời trong dấu mưa 

Hàng cây le lói những mầm xanh
Niềm đau... thôi chắc cũng sẽ lành
Còn những mối tình riêng nguyên nửa
Chuyện của muôn đời..., em với anh?


Bao giờ em có ghé qua đây
Phố hân hoan, giấu những vơi đầy...
Anh đã vắng, chẳng còn thơ nữa
Góc trời xưa đó gió, mưa bay...