Lâu rồi, quên để ý mưa rơi
Qua lối nhà em, nước trắng trời
Ướt lạnh trong làn mưa, gió tạt
Mưa gì, nghe lạ thế, mưa ơi!
Nhà ấy, im lìm, đôi cánh cửa
Sân vắng, giàn hoa tím chẳng còn
Chiếc xe đạp dưới cây hoa sữa
Mưa, nước sơn nhìn như láng son
Bao nay, tôi vẫn thầm mong gặp
Một dáng đoan trang thấp thoáng về
Và đôi mắt sáng, niềm e ấp
Cả tiếng em chào, tôi ước nghe
Em đi đâu vắng, cầm theo nắng
Nên phố tôi mưa kín cả tuần
Mẹ em dường đã nhiều khi lẫn
Tôi hỏi bà, bà nghe, cứ vâng...
Người cháu, mỗi ngày sang mấy bận
Chăm sóc bà... tôi thấy bao lần
Nhưng khi tôi hỏi, thường nghi vấn
Chẳng nói năng gì, đứng giữ sân
Tôi cứ đảo qua ngõ, mỗi ngày
Mưa khi to, nhỏ, lúc lây rây
Hồn tôi, mưa ngấm, buồn tê, sũng
Lệ chẳng giọt nào, vẫn mắt cay
(HN, 1991)
---‐---------
Ôi, mối tình câm, tuổi học trò
Cơm ăn chẳng đủ, dạ chẳng lo
Tháng năm... rồi cũng ngôi nhà đó
Chủ mới về thay... ở đến giờ
Tôi mong em đã sống hồn nhiên
Hạnh phúc, vì em vốn rất hiền
Chẳng còn nhớ thoáng đầu tiên ấy
Hai đứa nhìn nhau dưới bóng hiên
(HN, 2005)
StatCounter
Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011
NỖI NHỚ BUỔI ĐẦU ĐỜI
Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011
Anh sẽ quên thôi
Một ngày mưa, mưa trắng cả trời
Rời phố, đi về phía xa xôi
Những vùng quê... cánh đồng bát ngát...
Dòng sông mưa... Đường thấp thoáng người...
Mưa ngừng rơi, núi đã giăng hàng
Lác đác vài cây đứng hiên ngang
Cao vượt trên mảng rừng đậm nhạt
Nhấp nhô xa, sương trắng giăng màn...
Rời phố, đi về phía xa xôi
Những vùng quê... cánh đồng bát ngát...
Dòng sông mưa... Đường thấp thoáng người...
Mưa ngừng rơi, núi đã giăng hàng
Lác đác vài cây đứng hiên ngang
Cao vượt trên mảng rừng đậm nhạt
Nhấp nhô xa, sương trắng giăng màn...
Mây xám màu vần vũ trên cao
Gió quẩn quanh thổi từ phương nào
Thung lũng sẽ thành hồ thủy điện
Bao giờ đèn thắp sáng hơn sao
Gió quẩn quanh thổi từ phương nào
Thung lũng sẽ thành hồ thủy điện
Bao giờ đèn thắp sáng hơn sao
Chiều tím sẫm, tiếng chim gọi bầy
Không gì ngoài rừng núi bủa vây
Len lỏi giữa mịt mùng hơi lạnh
Câu hỏi buồn hơn gió, hơn mây
Không gì ngoài rừng núi bủa vây
Len lỏi giữa mịt mùng hơi lạnh
Câu hỏi buồn hơn gió, hơn mây
Tôi nhớ em hay nhớ phố hơn?
Có ai cân đo được nỗi buồn
Xa thăm thẳm, khoảng trời nơi ấy
Đen thẫm rồi. Bóng tối. Cô đơn.
Có ai cân đo được nỗi buồn
Xa thăm thẳm, khoảng trời nơi ấy
Đen thẫm rồi. Bóng tối. Cô đơn.
Em ơi em, em cần phải vui
Đời lung linh có tiếng em cười
Anh quên dần những lần chưa cũ
Chọc em cười... Anh sẽ quên thôi.
Đời lung linh có tiếng em cười
Anh quên dần những lần chưa cũ
Chọc em cười... Anh sẽ quên thôi.
Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011
Khúc ngoặt
Chiều nay, có ai qua phố cũ
Xin nhẹ gót giày, xác Thu đau
Nỗi buồn xưa vẫn còn xanh nụ
Chưa nở Thu này, chắc Thu sau...
Đông, nắng cứ như mùa đi lạc
Ai còn lãng đãng chút mơ xa
Ngoảnh lại, phố phải không đã khác
Hay nhớ em, anh chẳng muốn già?
Gió một chiều, lạnh vừa để biết
Mùa Đông sang, rét đậm chưa về
Lòng hoài Thu, lời chưa tiễn biệt
Tự ru mình..., say, tỉnh cơn mê
Mình gặp nhau... Thu nồng một thuở
Mong manh sang Đông, cọng lá vàng...
Lá xa cành... tình mình dang dở
Ngậm ngùi con nắng mỗi Đông sang
Chiều nay, bước chân dừng khúc ngoặt
Hồn chùng, hai mắt bỗng rưng rưng
Bời bời gió thổi, lòng đau thắt
Nơi này, ta đã... hóa... người dưng....
Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011
Lá thư lỗi thời
Những dòng thư anh viết cho em
Khi chỉ còn anh với bóng đêm
Những gai góc một ngày đã lắng...
Nhớ em... và những phút êm đềm...
Lâu nay, đắm đuối với núi rừng
Bọn anh chẳng còn là người dưng
Người dân rất thật lòng quý mến
Đùm bọc như bao thuở đã từng...
Họ cũng biết anh có người yêu
Khi cuối ngày... ánh mắt đăm chiêu
Chẳng giấu được... vui, buồn, em ạ
Phải chi anh... Thương nhớ thêm nhiều
Sân trường giờ nhiều nắng không em?
Chẳng còn đón đưa, em có quen?
Anh đã hứa hái chùm phượng vỹ
Tặng em... Lâu, em có bắt đền?
Anh thương em những ngày cuối tuần
Một mình, cặm cụi những...vân vân...
Bỏ đám bạn rộn ràng, tíu tít...
Đan áo cho anh... tháo mấy lần...
Sớm nay, núi còn ngủ trong sương
Bọn anh, bước nối bước, lên đường
Mong một ngày về không xa nữa...
Ai cũng nhớ gia đình, quê hương...
Chờ anh thêm chút nữa được không?
Trái tim anh như có cuồng phong
Ngày ra trường, anh không về kịp
Em hãy tươi như một đóa hồng
Anh sẽ về, sớm về bên em
Chúng mình đi thăm bạn bè quen
Đi khắp những phố phường cũ, mới...
Và mình xin cha mẹ hai bên...
________
Em bây giờ chẳng còn ở bên
Anh bây giờ... biết làm sao quên?
Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011
Khóc cho tình nào xa
Con phố ồn ào bỗng lắng sâu
Mặc cho đời sống vẫn muôn mầu
Từ khi em đã đi, rồi vắng
Âm ỉ lửa buồn đôi mắt nâu
Anh nghĩ mai kia em lại về
Như anh mãi nợ nghĩa phu thê
Tình ta vun đắp bao ngày ấy
Chỉ tạm xa thôi, chẳng cách lìa
Đâu biết tạm xa để càng xa
Năm tháng nào phai thêm nhạt nhòa
Lẳng lặng nghe mùa chim xây tổ
Quặn lòng thơ khóc lặng... tình ta
Từ khi em đã đi, rồi vắng
Âm ỉ lửa buồn đôi mắt nâu
Anh nghĩ mai kia em lại về
Như anh mãi nợ nghĩa phu thê
Tình ta vun đắp bao ngày ấy
Chỉ tạm xa thôi, chẳng cách lìa
Đâu biết tạm xa để càng xa
Năm tháng nào phai thêm nhạt nhòa
Lẳng lặng nghe mùa chim xây tổ
Quặn lòng thơ khóc lặng... tình ta
Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011
Con đường không tuổi
Em có hay chiều nay trên lối cũ
hàng cây xưa sương bỗng phủ trắng mờ
Chẳng còn em để anh được làm thơ
lòng cứ nhói giữa hai bờ... chật vật...
Mây thấp giăng che màu bầu trời thật
khoảng hư vô, chất ngất nhớ chợt về...
Tiếng còi xe ngắt quãng nửa cơn mê,
Thương em quá giữa bộn bề đen, trắng!
Chưa phải thu, sao chiều rơi thăm thẳm
Gió lạnh ngang, thèm tay nắm một người
Cứ lặng thầm, mặn chát thấm đôi môi...
Chiều đã nhạt... khuất mất rồi Tây phủ
Kỷ niệm xưa chật con đường liễu rũ
quắt quay nghe tiếng chim rủ nhau về
Bước chân buồn, phố hun hút, lê thê
đi mãi chẳng trọn lời thề đôi lứa
Chiều nay
Chiều nay, ta về phố cũ
Nghe mưa khóc chuyện tình buồn
Xót xa một thời chưa đủ
Mấy mùa mòn xói mưa tuôn?
Chiều nay, mắt nâu thờ thẫn
Trông theo lối hẹn, ngõ thề
Đôi hàng cây bàng đứng ngẩn
Dòng người... như nối cơn mê
Chiều nay, mình ta về lại
Mộng du, tìm dấu hình hài
Ngực đau, đau hoài đau mãi
Phố còn nguyên bóng dáng ai
Chiều nay, và bao chiều nữa
Ăn năn, chẳng thể giã từ
Phố ngày xưa, tình một thuở
Người ơi, người ơi giá như...
Nghe mưa khóc chuyện tình buồn
Xót xa một thời chưa đủ
Mấy mùa mòn xói mưa tuôn?
Chiều nay, mắt nâu thờ thẫn
Trông theo lối hẹn, ngõ thề
Đôi hàng cây bàng đứng ngẩn
Dòng người... như nối cơn mê
Chiều nay, mình ta về lại
Mộng du, tìm dấu hình hài
Ngực đau, đau hoài đau mãi
Phố còn nguyên bóng dáng ai
Chiều nay, và bao chiều nữa
Ăn năn, chẳng thể giã từ
Phố ngày xưa, tình một thuở
Người ơi, người ơi giá như...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
