StatCounter

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

Mong em luôn bình yên

Ngày em đến, đời anh đang giông bão
Cạn niềm tin... Chẳng mơ ước... Hoang tàn...
Em cứ thế, hồn nhiên, lòng thơm thảo
Cứ gặp là ríu rít..., mặc nhân gian

Từ khi nào, em bỗng là tia nắng
Cuốn hoài nghi, tăm tối khỏi tim anh
Biết bao lâu, anh mới nghe... thầm lặng
Từ tim mình, khe khẽ..., dẫu mong manh

Em chẳng gần, nhưng ban niềm kỳ diệu
Trong từng thư,  trên mỗi chữ em thêu
Lâu..., anh thấy, mỗi ngày như thêm thiếu
Chẳng dám... lòng..., na ná một từ Yêu

Anh chẳng biết, chẳng dám mơ xa thẳm
Chỉ nghe lòng ấm lại, lúc quen em
Anh biết buồn, nhưng là... buồn xa vắng
Những khi tìm, làn mây trắng, không em

Có biết bao chuyện ở đời, ta kể
Mà em, anh... chẳng dám gợi tiếng lòng
Đã bao năm, gặp nhau, mình như thế
Em nghĩ gì (?)... Anh chỉ biết: anh mong

Em thương anh, đã bao lần nâng đỡ
Mà anh tin: nhân hậu giữa con người
Trái tim anh... đã qua lần dang dở
Nên ngại ngùng..., chỉ biết nhớ..., vậy thôi

Anh điếng người, một ngày em im lặng
Không một lời, chẳng hẹn, chỉ rời đi
Lòng anh như... mưa... giữa ngày đang nắng
Chắc anh ổn rồi..., nên lặng lẽ em đi (?)

Em có biết, lòng anh buồn... tê tái
Vì em xa, nhưng đã rất như gần
Vì hồn anh, vừa mới xanh trở lại
Vì những gì..., sao kể xiết... bao năm

Anh đã nghĩ, em - thiên thần, ghé xuống
Dỗ tim anh, rồi vội vã bay về
Em chớm biết, hình như anh ươm mộng
Nên đoạn đành..., kẻo muộn, tủi cơn mê (?)
 
Em soi đường, khi anh mờ đôi mắt
Em chìa tay, anh nắm lúc chênh vênh
Em ru hồn, anh những chiều hiu hắt
Cùng anh chèo, qua những khúc lênh đênh
 
Anh băn khoăn, từ tấm hình em gửi
Sao chẳng cho anh giới thiệu gia đình
Mắt anh ngắm, nghe tim mình đắm đuối
Em xa rồi... Thương quá, nỗi đinh ninh
 
Là nam nhi, hay gì khi cố níu
Chúng ta xa, xa cách cả biển, trời
Người ta nói, thời gian thường xoa dịu
Sao năm dài, thương nhớ vẫn khôn nguôi
 
Sau, cũng có người thương anh lầm lũi
Cũng đoan trang, cũng hiền hậu, thật thà
Say một lần..., bỗng thành lần sau cuối
Cô ấy gần, còn em lại rời xa...
 
Anh báo tin..., trong lá thư buồn bã
Nếu viết tay, chắc mực cũng hoen nhòe
Trời đổ mưa, che lòng anh tầm tã 
Đêm đen dài... có đổ lệ, ai nghe
 
Nhưng sấm sét, vài ngày sau mới nổi
Từ thư em, tim anh giống ai bào
Em bấn loạn, quay cuồng, đau muôn lối
Nói anh khờ tới... không hiểu em sao?
 
Một lời yêu, bao năm anh chưa dám
Còn em, chờ anh nói, những năm qua
Tuy chưa ngỏ mà... mênh mông ngàn dặm
Có ai từng... bao lâu ấy, như ta?
 
Em im lặng, bởi vì đang kiếm lối
Về thăm anh, gặp gỡ giữa bao người
Bao gian khó, nay đã dần vơi vợi
Dây oan nào khéo buộc thế, anh ơi!
 
Ngày hôm ấy, cuối mùa Xuân, chưa Hạ
Tả tơi lòng, ta đã ngỡ Đông sang
Anh còn rát, giọt buồn lăn trên má
Mình thương nhau..., sao tức tưởi, muộn màng!
 
Nghe em "nói", anh lặng người, như đá
Một mình, em gắng gượng..., chẳng lời rên
Ngày trở về, em không hề hé ngỏ
Để một mình, anh lầm nghĩ em quên...

Anh từng ước, vào một mùa hoa nở
Chọn một ngày, anh sẽ nói: Anh yêu...
Tim run rẩy... và thấy em rạng rỡ...
Bấy nhiêu thôi, anh chẳng dám mơ nhiều

Anh bàng hoàng, những lời yêu, em viết
Thật nồng nàn... mà buốt nhói như dao
Anh muốn giết cái hồn yêu ngần ngại
Để mất người - tim ấp ủ, khát khao!

Không gian như mây trĩu sầu, câm lặng
Phủ đen màu lên "ước mộng bên nhau"
Trái tim anh..., mắt em hiền... như nắng
Ngậm ngùi buồn..., chẳng nói được niềm đau

Anh nghẹn ngào, đọc câu "Sao anh nỡ...?"
Nhớ tay em... bên mép vực cuộc đời
Những hy vọng, bao yêu thương... lỡ dở
Vì lẽ gì, mà ta đã làm rơi?

Anh thương lắm mắt nâu tròn ngấn lệ
Nắng vơi rồi..., buồm thắm khuất trùng khơi
Anh đã mất một người yêu nhỏ bé
Vốn trao anh bao nhựa sống trong đời!

Đau biết mấy, chẳng còn đâu "anh" nữa
Chỉ bão giông quăng quật, xé tan lòng
Đừng ai nói, trái tim chia hai nửa
Có bao giờ, ai tỏ được bên trong?

Những tháng năm... ta chưa hề hẹn ước
Ươm mầm xanh, gieo những nốt chơi vơi
Anh đã sống trong mỗi niềm mơ ước
Có em và... anh luôn muốn ra khơi

Bao ngày sau biết điều chi sẽ tới?
Chặng đường nao đang đợi bước chân mình?
Anh chỉ nguyện, giữ một thời xanh mãi
Một khoảng đời... đẹp nhất kiếp nhân sinh!

Nếu có thể, xin em quên anh nhé
Như quên chiều lơ đãng gió, mông lung
Chỉ xin em nhớ một điều bé nhỏ
Biết ơn em - anh giữ giữa tim hồng

Mong em sống những ngày thôi giông tố
Người hiền lành - xứng đáng được bình yên
Ai bên em, xin thật lòng, rộng mở
Để đời em không tủi, chẳng ưu phiền
 
HN, 2004 
(Từ Những bài thơ không gửi) 

Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017

Trăng non tháng 4

Mùa này, chiều chưa có hoàng hôn
Ngày phố qua hỗn tạp tiếng ồn
Bâng khuâng bước sang vùng thưa dịu
Chợt thấy mình như khách, không hơn

Bẩy sắc mầu pha trộn không gian
Thiếu đâu đây vẳng một cung đàn
Ngân che phút nghe hồn dội lại
Chẳng lắng trầm mà chỉ mong tan...

Xa chợt về manh gió mồ côi
Tán cây xào xạc, lại im rồi
Trăng non tháng, chưa đầy, chưa tỏ
Chỉ đủ vừa soi bóng mà thôi

Thưa dần... lặng hẳn bước chân đêm
Còn lại nhành hoa, ánh trăng mềm
Thơ mộng như nỗi buồn lặng lẽ...
Bắt gặp lòng chưa thể quên em

Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

Cỏ mềm lướt thướt


Quên em, lập bập được bao lâu
Ngày thấy chậm trôi, chẳng sắc mầu
Ngờ đêm cõng núi, đêm xiêu vẹo
Tô dáng đi quầng quanh mắt nâu

Phố tiễn đêm về trong gió mưa
Se se chút lạnh vương cuối mùa
Quên ơi, nghe lắng từng hơi thở
Ta nhớ nhau rồi, hay vẫn chưa?

Có giọt mưa đọng trên hiên nhà
Rớt xuống thành hạt ngọc trên hoa
Nỗi buồn nào tưởng như lần cuối
Lấp lánh soi, soi trọn giấc ngà

Xa rồi, đâu phải là mùa thu
Đêm mưa thôi nên sớm sương mù
Thương con chim vừa tha về tổ
Cỏ mềm lướt thướt một lời ru

Ạ ời, ai họa được niềm đau
Làm sao về lại thuở ban đầu
Cho tôi khỏi nhớ người trong mộng
Đến tận bây giờ, đến mãi sau!

Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

Như rừng hết lá


Con đường xanh, lá đã ngừng rơi
Những nhành cây gầy khắc lên trời
Mùa Thu như đã vời xa lắm
Nhớ nhau mà sợ đau xác phơi
 
Con đường ta chưa lần sánh đôi
Chỉ trong mơ, sao thấy ngậm ngùi
Thương những bóng nghiêng chiều gầy guộc
Bao cây rừng... bao bóng đơn côi
 
Con đường ta đã nói yêu người
Tim run nghe mầm sống sinh sôi
Như rừng cây bốn mùa đắp đổi
Vẫn luôn thương mặt đất, bầu trời
 
Những rừng cây trụi lá, tự nhiên
Làm nao lòng người, giấc thường niên
Anh và em, ươm từng giấc mộng
Mộng chẳng xanh, lòng nặng ưu phiền
 
Mai xuân về, rừng xanh lá non
Có hồi sinh cuộc mộng chưa tròn
Khao khát cháy, dẫu từ ly biệt
Buồn như rừng hết lá, héo hon?

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

Muộn màng

Mưa mà như chẳng phải mưa
Gió thì lãng đãng như vừa ngủ mơ
Sóng lăn tăn chẳng tới bờ
Hồ xanh biêng biếc, hững hờ bóng cây
 
Ai mang một mảnh nhớ gầy
Gài trên mái tóc xanh dầy tương tư
Phố nghiêng nghiêng nét ưu tư
Long lanh mắt biếc lệ như muốn tràn
 
Nhánh sầu vương ngón tay đan
Em về, phố vắng, cung đàn vừa lơi
Mênh mang sương khói xa vời
Nhớ em, anh hóa mây trời... Còn đâu!
 
Nhớ em, phố đã lên mầu
Phù sa ngầu đỏ, dưới cầu, sông trôi
Nhớ em, chật cả khoảng trời
Muộn màng em đến... Một đời mây bay!

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

Phố, một ngày mưa

Sao nghe như lời tình xa xưa
Trong ngày mưa, phố buổi giao mùa
Mưa than vãn hay lòng day dứt
Bao năm rồi, nhớ nhạt hay chưa?

Có niềm đau nuôi anh lớn lên
Sao nhớ buồn càng dỗ càng thêm
Em như đã nghìn trùng xa cách
Sao giã từ, anh chẳng thể quên?

Mưa có làm phố thấm cô đơn
Hay hàng cây lá mới xanh rờn
Em ơi, có bao lần mưa trút
Mưa có làm ta gần nhau hơn?

Mưa cứ rơi..., bong bóng phập phồng
Xa, phía Tây cong ánh cầu vồng
Hai đứa ở hai đầu nỗi nhớ
Chiếc cầu nào nối được ta không?

Anh nhớ mưa, anh nhớ ngày xưa
Như có em trong buổi sang mùa
Mưa gõ những phím đàn trong ngực...
Nhớ em, hồn xanh mướt sau mưa

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Lời của đêm

Khuya, đường đã lặng tiếng xe
Chỉ còn hiu hắt, hoe hoe đèn vàng
Tiếng con dế gáy râm ran
Vườn bên lấp lánh như ngàn ánh sao

Lá non, gió mỏng thì thào
Hạt mưa bé xíu đậu vào cũng nghiêng
Đất trời vừa mới ra Giêng
Cảnh khuya, buồn cũng lung liêng cõi hồn

Lâu lâu tiếng giọt cô đơn
Rớt từ trên mái, vang hơn tiếng lòng
Đêm mang nỗi nhớ vào trong
Để anh với một đường cong chân trời

Góc bể, em có chơi vơi
Khi nghe anh kể những lời của đêm
Xa rồi những giấc dịu êm
Bởi đêm giành nỗi nhớ em, một mình!