StatCounter

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

Ánh sao băng

Anh nhớ đêm nào dưới ánh trăng
Lấp lánh, lung linh, phút vĩnh hằng
Em nắm tay anh, cùng nhắm mắt
Chúng mình thầm ước với sao băng...
 
Chúng mình ước sống, chết bên nhau
Chúng mình ước hạnh phúc dài lâu
Chúng mình cùng ước, hai như một
Và anh mong mình sẽ bắt đầu...

Bây giờ đã là những ngày Đông
Cuối năm chưa vợi những chất chồng
Những nẻo đường về như xa lắc
Biết còn ai, phố nhớ tôi không?

Mờ mịt trời xa, nỗi nhớ nhà
Mơ nghe như mẹ mắng hôm qua...
Đen nhẻm, chai lỳ, trông như phỉ
Con về... mẹ chắc đã nhận ra?
 
Ba năm thanh xuân gửi núi rừng
Miệt mài, lăn lộn... Có gì chung?
Người đã vui vầy nơi phố thị...
Còn tôi? Cách biệt đã muôn trùng!
 
Đêm sương, nghe đá đổ mồ hôi
Bâng quơ, thác lũ đổ bồi hồi...
Một tiếng... vô chừng, tim thắt lại
Em hiểu lòng anh đang đơn côi...?

Con đường nào đưa ta xa nhau?
Ước gì chuyện như chưa bắt đầu
Có lẽ anh và em đã khác
Chúng mình không trải những thương đau
 
Anh vẫn luôn mong em vui tươi
Hạnh phúc bền lâu giữa cuộc đời
Năm sắp hết rồi, đêm rất mỏng
Tắt rồi, lời ước lúc sao rơi!

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Mơ cùng em giữa phố đông vui
Tay cầm tay, đi dưới mặt trời
Khao khát tiếng nói cười con trẻ
Như chưa lần ta đã buông xuôi

Mơ cùng em như những chiều nao
Vòng xe về nghe gió xôn xao
Mắt em biếc, hoàng hôn lửa cháy
Bờ môi xinh mọng sắc hoa đào

Mơ cùng em vui những đêm thanh
Đưa em về, chẳng muốn đi nhanh
Cây cầu cũ, bóng mình còn một
Bởi sông nghiêng, hồn mới tròng trành?

Mơ em... giờ nghe quá xa xôi
Qua phố quen day dứt, ngậm ngùi
Tháng năm trôi, xót thời nông nổi
Giấu sóng lòng thôi thúc, đầy vơi

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

Chiều Thu đất khách





Chiều buông, mây tím, chim về núi
Lòng nhói đau, chân chẳng lối về
Đất người, Thu vẫn bình yên lạ
Có đoái chi hồn khách xa quê

Đàn ai buông phím trong chiều vắng
Thoảng nhẹ lưa thưa mấy cánh vàng
Mùa như lơ đãng trôi cùng mộng
Lạc lõng nỗi buồn ta riêng mang

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Mưa tháng Mười

Tháng Mười, rả rích phố ngâm mưa
Như thể Chức-Ngưu muốn đáo mùa
Trắng lối đi, về, thương hoa sữa
Thương cả một người sớm quên xưa

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Chiều trên bến cũ


Hôm qua về với dòng sông cũ
Tìm dáng xưa quen trót nhớ thầm
Chiều thu xơ xác, con đò lặng
Chợt thấy lòng mình như có giông

Người ơi, năm tháng không còn nữa
Nỗi nhớ dường như chẳng biết già
Hoang mơ trông dáng ai tựa cửa
Nào phải đợi mình... sao xót xa!

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011

NỖI NHỚ BUỔI ĐẦU ĐỜI

Lâu rồi, quên để ý mưa rơi
Qua lối nhà em, nước trắng trời
Ướt lạnh trong làn mưa, gió tạt
Mưa gì, nghe lạ thế, mưa ơi!

Nhà ấy, im lìm, đôi cánh cửa
Sân vắng, giàn hoa tím chẳng còn
Chiếc xe đạp dưới cây hoa sữa
Mưa, nước sơn nhìn như láng son

Bao nay, tôi vẫn thầm mong gặp
Một dáng đoan trang thấp thoáng về
Và đôi mắt sáng, niềm e ấp
Cả tiếng em chào, tôi ước nghe

Em đi đâu vắng, cầm theo nắng
Nên phố tôi mưa kín cả tuần
Mẹ em dường đã nhiều khi lẫn
Tôi hỏi bà, bà nghe, cứ vâng...

Người cháu, mỗi ngày sang mấy bận
Chăm sóc bà... tôi thấy bao lần
Nhưng khi tôi hỏi, thường nghi vấn
Chẳng nói năng gì, đứng giữ sân

Tôi cứ đảo qua ngõ, mỗi ngày
Mưa khi to, nhỏ, lúc lây rây
Hồn tôi, mưa ngấm, buồn tê, sũng
Lệ chẳng giọt nào, vẫn mắt cay

(HN, 1991)

                ---‐---------

Ôi, mối tình câm, tuổi học trò
Cơm ăn chẳng đủ, dạ chẳng lo
Tháng năm... rồi cũng ngôi nhà đó
Chủ mới về thay... ở đến giờ

Tôi mong em đã sống hồn nhiên
Hạnh phúc, vì em vốn rất hiền
Chẳng còn nhớ thoáng đầu tiên ấy
Hai đứa nhìn nhau dưới bóng hiên

(HN, 2005)

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

Anh sẽ quên thôi

Một ngày mưa, mưa trắng cả trời
Rời phố, đi về phía xa xôi
Những vùng quê... cánh đồng bát ngát...
Dòng sông mưa... Đường thấp thoáng người...


Mưa ngừng rơi, núi đã giăng hàng
Lác đác vài cây đứng hiên ngang
Cao vượt trên mảng rừng đậm nhạt
Nhấp nhô xa, sương trắng giăng màn...
 
Mây xám màu vần vũ trên cao
Gió quẩn quanh thổi từ phương nào
Thung lũng sẽ thành hồ thủy điện
Bao giờ đèn thắp sáng hơn sao
 
Chiều tím sẫm, tiếng chim gọi bầy
Không gì ngoài rừng núi bủa vây
Len lỏi giữa mịt mùng hơi lạnh
Câu hỏi buồn hơn gió, hơn mây
 
Tôi nhớ em hay nhớ phố hơn?
Có ai cân đo được nỗi buồn
Xa thăm thẳm, khoảng trời nơi ấy
Đen thẫm rồi. Bóng tối. Cô đơn. 
 
Em ơi em, em cần phải vui
Đời lung linh có tiếng em cười
Anh quên dần những lần chưa cũ
Chọc em cười... Anh sẽ quên thôi.