(nhân dịp đọc bài AI RỒI CŨNG KHÁC của tác giả Hường Lâm)
Ai rồi cũng khác, phải không em?
Những tháng ngày trôi quá êm đềm
Ai dự cảm được trời bão tố
Trước giông trời ngỡ rất bình yên
Anh bây giờ đã bớt tha hương
Vẫn thương em như thể lẽ thường
Vẫn nhớ em đến từng khoảnh khắc
Nhưng dằn lòng quên giấc uyên ương
Phố bây giờ đường rộng, nhà cao
Ai lắng nghe được tiếng thì thào
Tim như run, run lên từng chập
Em ơi, bây giờ em ra sao?
Ai cũng khác rồi, phải vậy không?
Anh mong em vui mối duyên nồng
Tinh khôi thế, như ngày anh biết
Vẫn dịu dàng như nắng đầu Đông
Đất trời như đã lắm đổi thay
Phố xưa anh vẫn qua từng ngày
Chỉ giấc mơ cùng em giữa phố
Thấy mờ sương khói, mắt cay cay