StatCounter

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2024

Mơ hồ

Vườn khuya lạnh vắng, gió về ngang
Phảng phất hương hoa bưởi dịu dàng
Tội kẻ lụy tình mơ suối tóc
Ngơ ngẩn trong lòng... ngỡ người sang
 
Tỉnh ra..., làn gió tháng Ba thôi
Đâu phải... người ta hẳn quên rồi
Dỗ lại giấc... càng như thức lại
Trở mình, nghe tiếng giọt sương rơi

Thứ Năm, 7 tháng 12, 2023

Ai rồi cũng khác, phải không em?

(nhân dịp đọc bài AI RỒI CŨNG KHÁC của tác giả Hường Lâm)

Ai rồi cũng khác, phải không em?
Những tháng ngày trôi quá êm đềm
Ai dự cảm được trời bão tố
Trước giông trời ngỡ rất bình yên
 
Anh bây giờ đã bớt tha hương
Vẫn thương em như thể lẽ thường
Vẫn nhớ em đến từng khoảnh khắc
Nhưng dằn lòng quên giấc uyên ương
 
Phố bây giờ đường rộng, nhà cao
Ai lắng nghe được tiếng thì thào
Tim như run, run lên từng chập
Em ơi, bây giờ em ra sao?

Ai cũng khác rồi, phải vậy không?
Anh mong em vui mối duyên nồng
Tinh khôi thế, như ngày anh biết
Vẫn dịu dàng như nắng đầu Đông
 
Đất trời như đã lắm đổi thay
Phố xưa anh vẫn qua từng ngày
Chỉ giấc mơ cùng em giữa phố
Thấy mờ sương khói, mắt cay cay

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018

Biết đến khi nào

Ngày nao mây trắng về ngang phố
Xin nhớ nhung thôi chạm mắt người
Nụ buồn xanh mãi từ bao thuở
Biết đến Thu nào hóa lá rơi?

Hoang vu, nay phố không còn nắng
Bàng bạc trời Đông, lạnh buốt lòng
Em về khi tiếng đời thinh lặng
Thơ chắc phai rồi trong gió Đông

Giấc mơ, thôi đã như huyền thoại
Mắt biếc vương chi một nét trầm
Thương em, xót một thời xa ngái
Thật gần, tình vẫn mãi xa xăm

Cõi xưa, những con đường thơm thảo
Năm tháng dần thưa, gió vẫn dầy
Chắc gì vương sót lời anh gửi
Khi ước bao lần em ghé đây?

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

Mùa Đông đến sớm

Cơn mưa dầm dẫn phố vào Đông
Chen chúc người, xe, phải đi vòng
lối đi nào chưa kín chật
Mưa chưa buồn... để lách qua không?
 
Những tưởng mùa Thu còn chưa tàn
Vườn bên còn thoảng hương hoàng lan
Nghe ráng chiều qua sâm sẫm đỏ
Thương nhớ dường như vẫn ngút ngàn...

Ướt lạnh bên đường những hàng cây
Lá xanh vương sót nhánh trơ gầy
Sao như mờ mịt qua màn nước
Những tiếng mơ hồ... vang tới đây
 
Lâu rồi, ta đã chẳng tìm nhau
Nhớ thương như đã... trời phai màu
Mắt anh lục khắp miền thơ nọ
Mỗi vụn tơ lòng, một nhói đau
 
Em giờ bên ấy có vui không?
Nhớ em, tim ngỡ có than hồng
Yêu thương biết mấy, buồn biết mấy
Vậy mà cũng ngót mấy mươi Đông 
 
Thôi, hẹn ngày nao đón mặt trời
Chút tình nương gió gửi về nơi...
Sớm nay ướt lạnh, trời u ám
Mà thương sao phố nhớ một người

(Từ Những bài thơ không gửi)

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2018

Bức tranh trắng

Có chút bồi hồi, chút nao nao
Sớm nay, phố cũ nắng ùa vào
Se sắt đôi làn cơn gió lạnh
Nhớ người... mà cứ ngỡ chiêm bao
 
Phố cứ lặng thầm bước sang Đông
Mặc lạnh se se, nắng bớt hồng
Không gian man mác hoàng lan thoảng
Mặc xốn xang lòng ai ngóng trông
 
Trên cao, mây lãng đãng, vờ trôi
Chẳng giống phố đông, vội, bao người
Muốn gửi những lời yêu thương ấy
Mây chở bao giờ mới đến nơi?

Mai này chắc phố sẽ lạnh hơn
Nhớ em, biết có ấm trong hồn
Thương bao năm tháng mình ươm mộng
Tựa bức tranh dầu chưa dấu sơn
 
(Từ Những bài thơ không gửi)

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2018

Mùa thu khóc

Hôm qua, khi nắng mai vừa chạm
Núi đã ngời lên những sắc vàng
Trời xanh vẫn gợn buồn tháng Tám
Chẳng còn mơ nữa lúc em sang
 
Đôi chân đã khắp miền nắng gió
Trải nhớ dài theo những suối ngàn
Ngoái trông, thành phố mờ xa... Lạ,
Nguyên vẹn nỗi buồn chưa khi tan
 
Chiều nay yên ắng, sương giăng lạnh
Nắng đã xa hơn, núi đã mờ
Người muốn quên buồn nhưng dư ảnh
Ùa về, day dứt một dòng thơ
 
Xa xứ, Thu dài hơn mấy sải
Mới bớt xanh thôi, lá chẳng vàng
Hồn anh đã đậm màu tê tái
Thương ngày em nói: đợi em sang
 
Thương em. Thương giấc mơ vừa thắp
Đá núi, sương rơi ngấn lệ trào
Sớm mai, cây rừng xin cúi thấp
Tạ biệt tình mình như trăng sao

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018

Déjà vu

Cố níu, niềm mơ xa, cứ xa
Hồn bao năm tựa kẻ xa nhà
Chiều thu sương khói che mờ phố
Dấu nhớ in hằn trên lối qua

Mà em qua phố bữa nào đâu
Hoài nhớ, cơn mơ cứ xanh mầu
Làm anh se thắt như từng hẹn
Luôn ngỡ còn đây... đôi mắt nâu