StatCounter

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

Vắng em trong đời

"Em ơi, lửa tắt, bình khô rượu
Đời vắng em rồi, vui với ai?"
             (Vũ Hoàng Chương)
 
Em có về không, mưa tháng Bảy
Ơi những mừng vui ướt mắt đời
Lửa giữa tim này âm ỉ cháy
Tắt chỉ gương này, một khóe môi

Bình hoa vài đóa còn như thẹn
Khô tiếng nấc rồi, nhớ..., nhớ ai
Rượu chưa đủ đắm vài canh nghẹn
Đời đã trầm nghe một tiếng dài!

Vắng ai, chiếc lá ngoài hiên đẫm
Em, vẫn xa vời như ánh trăng
Rồi mai Thu đến, sầu lên thắm
Vui một mình đêm, sương trắng giăng

Với một trời Thu buồn hơn Liễu
Ai oán đàn khuya, tiếng vắn dài
Em ơi, lửa tắt, bình khô rượu
Đời vắng em rồi, vui với ai?

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

Phố hôm nay giống một ngàn hôm ấy

Như lời yêu, xao xuyến lòng, chưa ngỏ
Như vườn cằn, bỡ ngỡ, nở muôn hoa
Phố hôm nay lại bừng lên rạng rỡ
Nắng rực vàng như một thuở... nào xa

Thêm dòng xe, con đường thành hối hả
Thêm dáng em, con phố ngả ân cần
Thêm tiếng cười, ngày chợt lung linh quá
Thêm mắt huyền, anh muốn hóa thi nhân

Đôi bánh xe ước thành chân, nhún nhảy
Gió lao xao, gọi sóng dậy trong lòng
Đôi cánh chim vun vút về phương ấy
Đám mây bồng, da diết mắt ai mong
 
Giá mà nắng thắm từ em, mắt biếc
Hồn anh thêu bằng sắc nhớ long lanh
Giá mà gió là lời em, tha thiết
Anh ru hồn, mơ đến cạn xuân xanh
 
Đã từng có biết bao ngày thơ mộng
Dù hai ta... xa cách cả biển trời
Phố hôm nay, giống một ngàn hôm ấy
Anh nguyện cầu... Anh muốn gọi: Em ơi!

Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

Mùa sen ấy

Em ghé bên hàng hoa mùa Hạ
Như thể nàng tiên ghé xuống trần
Con phố đông người, quên hối hả
Anh cũng vô tình lạc bước chân 
 
Gió trộm hương mềm trên sen trắng
Lén thả lên em, mái tóc bồng
Anh giấu mắt khờ như say nắng
Lặng trổ trong lòng một ước mong...

Em đi... Man mác hương vương mãi
Gió ở trong mơ cũng thoảng vào
Ngỡ ngàng, tay áp lên ngực phải
Như cả bên này, tim nữa sao!
 
Hạ cuốn theo nàng, nên cháy vội
Tỉnh giấc thì Thu đã chín vàng
Ai biết nỗi lòng ai chấp chới
Mong nàng tiên ấy lại bay sang 
 
Hạ đã mấy lần về trên phố
Có kẻ lang thang, dõi mắt tìm
Cũng ghé thăm hàng hoa sen nọ
Để cất Đông vào trong trái tim
 
Lỡ bóng hình em là bông lửa
Anh chắc thành than đến triệu lần
Trái tim anh lâu đâu đóng cửa
Đã biết đau thầm..., đau trối trân
 

Anh chẳng còn hay: quên hay nhớ
Hay thế gian này, cõi hư không
Chẳng biết bao lần như ngưng thở
Khi gió mùa sen thoảng phố nồng


Thứ Năm, 6 tháng 7, 2017

Phố, sau cơn mưa

Có chút nắng hừng lên sau mưa
Đường loang loáng nước, người xe thưa
Có giọt đàn trầm trong gió mỏng
Một cánh hoa nghiêng chạm bóng mùa

Có quán quen, mưa, ghế chẳng thừa
Trĩu giàn hoa tím, vắt ngang trưa
Có chiếc xe nào đi khắp nẻo
Thơm từng con phố thoáng sen đưa

Xa vời bên phía Thu đang tới
Nom dáng cây cầu như kéo cưa
Vầng mây như phác hình ai đợi
Chợt nhớ tim ai chẳng chỗ chừa

Từ đâu... mang máng lời ai hát
Ru hồn, tình đã hóa xa xưa
Chiều, phố đông dần khi nắng nhạt
Nghe lòng ran rát quất roi mưa

Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2017

Cả trong mơ, em cũng ghét anh

Em có bao giờ như anh không?
Đêm qua, anh gặp giấc mơ hồng
Thấy em, vai áo mầu như nắng
Trở về, trên phố, lúc vào Đông

Em chẳng giận anh, vẫn mỉm cười
Gió mùa heo hút, lá vàng rơi
Phố nhàn nhạt màu, trời xam xám
Em bảo, sao Đông giống một người...

Thì ra, em vẫn ghét... như anh
Viết toàn mưa với nắng... loanh quanh
Ôi, thuở tình ta còn thơ bấy
Nhớ em, nhưng nói chẳng sao đành

Ờ, cái "người nao" thương "người ta"
Thương nhiều cho lắm, chẳng nói ra
Để "người ta" gửi buồn câu hát
Ghét rồi, ghét thế... chẳng muốn xa

Mặt trời mờ trắng ẩn trong mây
Cái lạnh vô tri lách ngón gầy
Anh nhớ lời ca buồn man mác
Em gửi anh... chiều, mưa ướt lây

Em hỏi câu chi, tóc gió bồng
Chỉ nghe vẳng lại từ thinh không
Con gà tai quái nhà bên gáy
Cho ngẩn ngơ anh, lạc giữa phòng

Có giấc mơ như thật giữa đời
Núi rừng thầm lặng ngóng ngàn khơi
Có tiếng rơi trầm nơi đáy vọng
Đớn đau, khi mãi chẳng quên người!

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Ánh lửa màu cam

Không dưng mong đến thế, cơn giông
Khỏi thấy mây bông phớt nắng hồng!
Phiêu diêu bao chốn, bao ngày tháng
Mây hỡi, có cần quên gió không?

Chiều muộn, hàng cây với nắng trời
Gió hồi lâu trổ điệu xa xôi
Đóa hoa nhỏ cuối vườn rung khẽ
Chớm tuổi mơ, như chợt hé cười
 
Không gian dần tím, gió mầu lam
Thăm thẳm chiều rơi trong sắc chàm
Hồn tôi hoang hoải đang dần nhuộm
Ánh lửa cồn cào, lửa da cam
 
Biết có ai không... như chúng ta?
Yêu trong thầm lặng giữa trời xa
Như mây, như gió, như mờ ảo
Càng nhớ nhau... càng đau, xót xa 
 
Như cỏ mùa khô, nắng cháy vàng
Như suối mùa mưa chảy miên man
Như gió phai đi, mây còn lại
Thương người, chiều buồn, buồn mênh mang

Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2017

Đi miết bao giờ quên cho đặng

Mặt trời lên, sương cũng bay lên
Đồi núi chập chùng, bước nhớ quên
Hoa trên đỉnh dốc màu mây trắng
Chưa gặp bao giờ, chẳng biết tên

Nhớ em từng nói thích biển xanh
Còn anh, rừng núi vẫn độc hành
Đi miết... Bao giờ quên cho đặng
Dù niềm trông đợi đã mong manh

Lâu rồi đếm đã kín hai tay
Mùa đến, mùa đi, tháng với ngày
Nếu nối dặm trường... âu cũng đủ
Gần người, đâu thiết cánh để bay

Muốn kể cho em chuyện quanh đây
E lòng buồn nhớ mãi bủa vây
Nhìn sợi khói gầy trong chiều muộn
Tiếng mẹ gọi con... Dạ chất đầy...

Chiêng, trống gần xa, lửa bập bùng
Chập chờn bay lượn giữa không trung
Bóng niềm vui múa quên trời đất
Nghiêng ngả, say sưa... rượu của rừng

Những bản làng xa anh đã qua
Xơ xác, đìu hiu mấy nóc nhà
Mà người nơi ấy bình yên thế
Cười, mắt cũng cười, thật khác ta...